Tuyển tập những bài thơ buồn về tình yêu xúc động đến rơi lệ

Trong tình yêu luôn có những khoảng lặng mà chúng ta khó có thể kiểm soát được. Ai hiểu được khi chia tay sẽ đau khổ thể nào! Tình yêu đã mất đi thì không thể tìm lại được. Bao nhiêu kỷ niệm lại ùa về làm trái tim của mỗi chúng ta thêm hiu quạnh. Tailieufree.net hôm nay đã tổng hợp được những bài thơ buồn về tình yêu, hãy cùng tham khảo để hiểu thêm những cảm xúc trong tình yêu nhé !

Xem thêm: BỎ TÚI 30+ CÂU THƠ THẢ THÍNH CRUSH LÀ DÍNH NGAY

Tuyển tập những bài thơ buồn về tình yêu xúc động đến rơi lệ

Tình xa

Nhìn về phương ấy xa xôi
Mà nghe ruột thắt tim bồi hồi đau
Từng chòm mây trắng đổi màu
Phải chăng báo hiệu thương đau đến gần.

Cuộc đời là cõi phù vân
Ngẫn ngơ…ngơ ngẫn vạn lần đau thương
Tình yêu đâu biết mà lường
Ôm nhầm trái đắng lệ vương giọt sầu.

Thơ tình vỏn vẹn đôi câu
Mà sao lận đận trong đầu khó phai
Nhớ nhau than ngắn thở dài
Thẫn thờ…thờ thẫn chờ ai…ai chờ.

Anh đi bỏ lại bơ vơ
Lời thương câu nhớ hững hờ trôi xa
Bóng em nghiêng dưới chiều tà
Nhớ thương kỷ niệm sầu da diết sầu.

                                         – Cỏ hoang tình buồn –

Tan vỡ

Tình không tròn nên duyên mình dang dở
Mộng không thành nên đôi ngả chia ly
Kể từ nay thôi vĩnh biệt phân kỳ
Đành rẽ lối ta ngược về hai hướng.

Tiếc một thời chung đường nhiều mơ ước
Nguyện trọn đời sánh bước dẫu bão giông
Dù xa nhau cách mặt chẳng thay lòng
Ai đâu ngỡ chỉ còn là giấc mộng.

Đã hết rồi thôi xin đừng trông ngóng
Đừng ngang nhà để thêm bận lòng nhau
Đừng nhớ mong vương vấn chuyện hôm nào
Hãy buông bỏ cho tâm hồn thanh thản!

Đã hết rồi những trăng sao lãng mạn
Gió lang thang đưa thơm ngát hương hoa
Áng mây buồn vẫn đẹp buổi chiều tà
Mưa giăng lối là cả trời thơ mộng

Từ bây giờ giữa mênh mông gió lộng
Ta một đường ngược hướng chẳng bên nhau
Người đừng buồn đừng trách giận thêm đau
Chân trời mới đang chào người đi tới.

                                          – Hạnh Ngọc –

thơ tình buồn

Tình ảo 

Thôi anh nhé vẫy chào lần cuối
Để từ đây tiếc nuối giấc mơ
Hè qua Thu đến hững hờ
Buồn trong nỗi nhớ ngẩn ngơ cõi lòng !
Thương với nhớ còn mong chi nữa
Chờ với trông lần nữa… ra đi
Ngậm ngùi hai chữ biệt ly…
Nén lòng khép vội bờ mi tủi sầu …!
Nỗi đau nhức nhối gối đầu …
Đêm thâu lệ ướt nhạt nhòa tình ơi…?
Đắng cay một kiếp …má hồng
Từng đêm ôm mộng ảo chi…cho bẽ bàng…!
Còn đâu nữa… tình đầy gian dối…????
Người yêu người cho chăn chở đêm thâu…
Dư âm tiếng nói đầu môi…!
Chỉ là giọt đắng khơi lòng nỗi đau …!

Hoài Niệm

Vẫn trong tim một tình yêu chan chứa,
Ngày tháng dài câu thề hứa còn không?
Sao tâm tư nghe chát đắng vô cùng,
Bao khắc khoải giữa mông lung… hoài niệm…

Tình hôm nao… nay chẳng còn nguyên vẹn
Gió thu về cho giá lạnh tim côi.
Ký ức xưa giờ đã quá xa xôi
Yêu thương ấy nay… khuất rồi vạn nẻo

Hãy quên thôi, còn chi mà níu kéo,
Ân tình kia đã khô héo nhạt nhòa
Mùa thu nào ký ức cũng trôi xa
Dư hương cũ quyện hòa theo sương khói.

Em không trách tình đời đầy gian dối,
Chỉ trách mình sao quá vội lời yêu.
Để thu nay mây giăng xám trời chiều,
Băn khoăn mãi với bao điều bỏ ngõ…

                                     – Hoàng Hôn Tím –

Lời cuối cho anh

Nói thế nào cũng khiến trái tim đau
Thôi cứ thế chia tay nhau lặng lẽ
Kỷ niệm xưa hãy quên đi người nhé
Yêu thương nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai

Tình đôi mình chẳng thể có ngày mai
Mong gì nữa chuyện tương lai hạnh phúc
Nói thế nào cũng không sao thuyết phục
Tranh luận rồi lại ấm ức được thua

Cắt nghĩa thế nào cũng nhận lấy xót chua
Tổn thương nhau liệu có vừa tâm ý
Trót vấn vương đừng làm nhau khó nghĩ
Nhận được gì hay cũng chỉ đắng cay?

Chẳng còn gì thôi cứ thế chia tay
Thứ hạnh phúc đi vay thì nên trả
Kể từ đây mình thành người xa lạ
Bước ngược đường nên hóa những người dưng!

                                                – Ngọc Hân –

Lời tạm biệt sau cùng

Đến bao giờ chuyện ấy sẽ xảy ra?
Ngày em rời xa anh để về bên người khác.
Anh biết rồi một ngày tình yêu kia phai nhạt,
Bởi bấy lâu nay em đã khác quá nhiều…

Điều em chọn không còn là tình yêu,
Hoặc nếu có, cũng không cùng anh nữa…
Nên nếu buộc lòng anh phải chọn lựa,
Anh muốn được nghe chuyện đã biết trước rồi.

Nói đi em dẫu chỉ một lời thôi,
Cho anh thấy điều mình luôn sợ hãi.
Anh không muốn một ngày thành thừa thãi,
Chỉ vì muốn được yêu mà mang nợ một người…

Anh không muốn mình cứ phải gượng cười,
Sau tất cả, đừng dối nhau, tội lắm!
Nên nếu không thể cùng nhau tay nắm,
Hãy nói anh nghe lời tạm biệt sau cùng.

                                         – Khiêm Đô Văn –

Nỗi lòng thầm kín

Ta rót vào tim tình yêu mộng tưởng
Uống đôi bờ môi xa xăm
Ta ước gặp em dẫu chỉ một lần
Cho khát khao trào dâng cháy đê mê vạn kiếp.

Em và ta hai phương trời cách biệt
Đắm say chi kiếp thơ thẫn đọa đày
Ta nhớ em, em nhớ về người ấy
Hai tâm hồn đồng cảm đớn đau.
Chưa một lần mình lạc mất nhau
Chưa bao giờ nói câu giã biệt
Song hành với tình riêng da diết
Ta dành cả cho em – Em dâng hết cho người.

Đâu hẳn là dang dở

Có lúc gần cũng có lúc xa xôi
Bởi kề bên vẫn như người xa lạ
Nỗi nhớ nào khiến cho lòng buồn bã
Khi chẳng còn những thứ đã từng mong

Ai sổ lồng..tựa chim sáo sang sông
Ai đắng cay giấc mơ hồng tan vỡ
Trách ai đây khi đời duyên chẳng nợ
Để canh tàn không tròn giấc ngủ trơ

Ngày yêu nhau nào biết được chữ ngờ
Ở tương lai là bến bờ vô định
Ai biệt ly mà không lần bịn rịn
Không xót xa rồi nghèn nghẹn chạnh lòng

Mơ thật nhiều rồi tất cả bằng không
Thì sao khỏi chất chồng bao nỗi nhớ
Tình vỡ tan đâu hẳn đời đang dở
Nhưng giọt sầu nức nở tránh được sao?

                                       – Tùng Trần –

Mộng ảo

Em trở về thế giới của riêng em
Buồn vui với từng đêm đen lặng lẽ
Hạnh phúc, khổ đau, không cần ai chia sẻ
Giấc mộng đời thường chẳng tô vẽ cùng anh

Em chẳng cần níu lại những mong manh
Bởi yêu thương phải chân thành… nhiệt huyết
Nghĩa gì đâu khi tình kia đã hết
Dối gian lòng là giết chết niềm tin !

Trả cho người những ngày tháng không tên
Trả yêu thương, vùi chôn tình ngang trái
Để quên đi thời đắm say vụng dại
Không mệt nhoài giữa khắc khoải niềm đau

Kể từ giờ mình bước ngược đời nhau
Chẳng bận tâm nỗi sầu ai vẫn giữ
Chẳng vấn vương về những lời tình tự
Đến một ngày mọi thứ cũng trôi xa

Trả lại người mộng ảo của ngày qua
Trả luôn cả giấc mơ hoa thuở ấy
Dẫu con tim biết đớn đau nhiều vậy
Vẫn cam đành nhận lấy những đắng cay!

                                        – Ngọc Hân –

Buồn

Có gọi là kỉ niệm được không anh
Khi duyên nợ chôn sâu miền ký ức
Vết thương hở em nhói đau lồng ngực
Nay gió về em lại nhói từng cơn

Tình là gì

Tình là gì…Tình yêu là gì
Mấy khi êm ái…nhiều sầu bi…!?
Tình là gì…đời sao vướng lụy
Tình là gì…sống phải lâm ly
Sáu mươi năm tuổi…chưa rõ lý
Trọn kiếp trọn đời người…hỏi chi…!
Còn yêu còn thương còn suy nghĩ
Còn lụy sẽ còn hoài nghi…!

Mưa Thu

Chiếc lá rơi chiều thu mưa lạnh
Lòng chơi vơi nhặt chiếc lá rơi
Lá cô đơn như lòng ta vậy
Nhìn mưa rơi sao ta đơn côi !!!