Top 5 bài văn mẫu “Tả con đường từ nhà đến trường vào buổi sáng” hay nhất

Ngữ văn lớp 6: Tả con đường từ nhà đến trường vào buổi sáng”được  sưu tầm từ nhiều nguồn tài liệu khác nhau, nhằm giúp các bạn có thêm nhiều ý tưởng khi hoàn thành bài văn tả con đường từ nhà đến trường môn ngữ văn lớp 6 Mời các bạn học sinh tải và tham khảo các bài văn mẫu lớp 6 dưới đây.

Tả con đường từ nhà đến trường lớp 6 mẫu 1

Mỗi ngày, em đều đi qua một con đường quen thuộc để đến ngôi trường yêu dấu của mình. Con đường ấy, ngày nào em cũng đi qua, đến mức em có thể nhớ rõ từng hàng cây, từng biển hiệu ở ven đường.

Từ nhà em đến trường chỉ phải đi qua một con đường lớn thẳng tắp, rất dễ nhớ. Sáng nào em cũng bắt đầu đi đến trường từ sáu giờ ba mươi phút. Sau khi chào tạm biệt bố mẹ, thì em bắt đầu đến trường. Vào những ngày hè, tầm giờ ấy là mặt trời đã bắt đầu chiếu sáng rực rỡ. Không khí mát mẻ và dễ chịu vô cùng. Trên vỉa hè em đi, được những cây sấu, cây hoa sữa, cây bàng cao lớn, che rợp bóng mát. Em có thể nghe rõ tiếng rì rào của vòm cây mỗi khi có gió thổi qua, hòa vào tiếng chim hót líu lo chào ngày mới. Tất cả tạo nên một bản nhạc du dương và sảng khoái.

Lúc này, đường phố vẫn còn vắng lắm. Dọc đường là các cửa hiệu lớn, vẫn chưa đến giờ mở cửa. Nên thành ra vỉa hè rộng rãi hơn hẳn lúc em đi học về buổi chiều. Trên các ô cửa kính, dán đầy những hình ảnh sặc sỡ, tươi tắn chào đón mùa hè. Thỉnh thoảng, sẽ bắt gặp những cửa hàng bán đồ ăn sáng như bún, phở, cháo… tấp nập khách hàng. Xe máy để kín cả vỉa hè chỉ còn một đoạn nhỏ để em lách qua. Nhưng đông hơn cả, vẫn là những gánh bán xôi của các bà cụ dọc đường. Hình ảnh ấy thật dễ bắt gặp dưới các tán cây xum xuê. Từ nhà đến trường em đã gặp bán gánh bán xôi như thế. Phía dưới lòng đường, người qua lại còn thưa thớt. Ai cũng chậm rãi và thoải mái vì vẫn còn sớm. Thế nên, chẳng phải nghe những tiếng còi xe ầm ĩ hay chứng kiến những màn phóng xe nhanh như bay. Bước đi trên vỉa hè được lát gạch đều tăm tắp, em thích thú tận hưởng bầu không khí yên bình xung quanh mình. Thỉnh thoảng ngắm nghía những tòa nhà to lớn mà mình đi ngang qua. Khi gần đến cổng trường, em dần nhìn thấy những người bạn học sinh khác cũng đang đi đến trường như em. Ai cũng vui vẻ và tươi tắn. Mọi người vẫy tay ra hiệu rồi nhanh chóng chạy về phía nhau, cùng nhau đến trường. Thật là thích biết bao.

Con đường em đến trường là con đường mà em đi nhiều nhất. Vì vậy, em rất yêu quý con đường này. Thật mong con đường sẽ giữ mãi được vẻ đẹp của mình, đặc biệt là hàng cây xanh mướt rì rào ấy.

Tả con đường từ nhà đến trường lớp 6 mẫu 2

Năm nay em là học sinh lớp 6 rồi, nên bố mẹ quyết định cho em tự mình đi đến trường. Trường cấp hai nằm cách nhà em khoảng gần một cây số, nên em đã quyết định đi bộ đến trường để được cảm nhận và quan sát thật kĩ con đường sẽ gắn bó với mình trong bốn năm tới.

Đúng 6 giờ rưỡi sáng, em mang ba lô lên lưng, chào bố mẹ và bắt đầu đi tới trường. Ra khỏi cổng, trước mặt em là một con ngõ nhỏ với hàng cây xanh mát rợp bóng hai bên. Đi trên vỉa hè, em thích thú ngắm nhìn bầu trời xanh ngát xanh trên cao, nhìn những đám mây trắng như bông được ai khéo mà vẽ thành nhiều hình dáng. Mỗi một đoạn, em lại được gặp một cụ sấu già, thân xù xì, tán lá che rợp trời. Thỉnh thoảng, mới có thể bắt gặp một tia nắng mạnh mẽ xuyên qua lùm cây với tới được mặt đất. Những hàng quán ven đường cũng đã tấp nập khách ghé vào, đặc biệt là những hàng xôi, bún, phở… Nhìn cảnh mọi người ngồi cạnh nhau bên những chiếc bàn xép, ăn uống vui vẻ mà em cũng thấy mình vui lây. Dưới lòng đường, người đi lại còn khá thưa thớt vì hãy đang còn sớm. Vừa đi, em vừa tận hưởng bầu không khí trong lành, làn gió mát rượi và lắng nghe tiếng chim ríu ran trên vòm cây.

Nhưng chỉ một lát sau, là em đã tạm biệt con phố nhỏ để ra tới trục đường lớn. Chỉ là rẽ một cái, em đã ra đến con phố lớn vô cùng, mỗi chiều phải có đến bốn làn đường to. Xe cộ di chuyển đông đúc và ồn ào, từ xe máy đến ô tô, xe khách, xe buýt, náo nhiệt vô cùng. Ở đây, hai bên đường toàn là những tòa nhà cao lớn, đứng liền kề nhau, không một kẽ hở. Những cây xanh ở đây cũng thật thưa thớt và ít ỏi. Lúc này đây, em cảm nhận rõ được ánh nắng và sự chói chang của buổi sáng màu hạ. Vừa đi, em vừa mê mẩn ngắm nhìn những biển hiệu, cửa hàng lớn với đủ thứ hàng hóa nhiều màu sắc mà mê tít cả mắt. Chợt, trước mắt em, hiện ra một ngôi trường xinh đẹp và rộng lớn, với cánh cổng mở rộng chào mừng. A, trường của em đây rồi. Nhìn bạn bè đang tíu tít ở trong sân, em vội vàng ngoái nhìn lại con đường mình vừa đi qua một lần cuối rồi ù chạy vào trường cùng các bạn.

Đó là lần đầu tiên em tự mình đi bộ đến ngôi trường cấp hai của mình. Những cảnh vật và cảm xúc ấy, đến hôm nay em vẫn không thể quên được. Đó là những kỉ niệm mà em sẽ mang theo mãi về sau.

Tả con đường từ nhà đến trường lớp 6 mẫu 3

Từ nhà của em đi đến trường là một đoạn đường khoảng một cây số. Vì thế, sáng nào em cũng tự đi bộ đến trường để được ngắm nhìn vẻ đẹp của con đường thân thương ấy.

Chính con đường này, em đã đi lại cả trăm lần rồi, nên từng hình ảnh em đều nhớ rõ như in. Cảm giác như chỉ cần nhắm mắt lại là em có thể mường tượng ra vẻ đẹp của con đường ấy. Từ nhà em đến trường, là một đoạn đường hình chữ L, nghĩa là phải rẽ sang phải một lần. Đó là một con đường trải nhựa hai chiều, trên vỉa hè được lát đá màu nâu đỏ, đánh dấu phần đường cho người đi bộ. Hai bên đường là những ngôi nhà đẹp đẽ của người dân. Vào lúc sáng sớm, dễ dàng bắt gặp ở những cánh cổng đó các chiếc xe hay người học sinh chuẩn bị đi bộ đến trường. Dọc đường đi, là những hàng cây xanh chạy dọc theo vỉa hè, cao vút và xanh biếc, xì xào trong gió sớm. Mùi hương lá quyện với sương sớm, thanh lọc cả lá phổi của em. Lúc này, người đi đường hãy còn ít, thanh tĩnh đến loáng thoáng nghe được cả tiếng chim hót trên vòm cây. Ánh nắng dè dặt, ngại ngùng rải lên đường những vầng trắng sáng.

Đến ngã tư, em rẽ phải, đi qua một chiếc cầu nhỏ để bước vào con phố có ngôi trường ở phía cuối cùng. Chỉ là qua một cây cầu, mà bầu không khí trở nên khác hẳn. Hai bên đường dày đặc những cửa hiệu, quán ăn tấp nập người đi kẻ lại. Những học sinh, phụ huynh từ các nhánh đường đổ về đây khiến con đường trở nên đông đúc quá. Tiếng cười nói ríu rít, tiếng chào hỏi, tạm biệt nhau xao động cả con đường. Lấp ló đằng xa, là mái ngói đỏ tươi của ngôi trường sau vòm lá phượng, lá bàng. Em vội lướt qua dòng người chạy về phía cổng trường. Những cơn gió dịu dàng lướt qua mái tóc em mang đến cảm giác mát mẻ tuyệt vời.

Con đường từ nhà đến trường là con đường mà em đi nhiều lần nhất trong cả một tuần. Mỗi lần đi trên con đường ấy, trong em lại rộn ràng những niềm vui của cậu học trò nhỏ khi được đến trường. Em mong rằng, con đường ấy sẽ vẫn mãi bình dị và đẹp tươi như thế.

Tả con đường từ nhà đến trường lớp 6 mẫu 4

Mỗi buổi sáng, tôi lại rảo bước trên con đường tới trường. Đã từ lâu, con đường dường như là người bạn đồng hành gần gũi, chia sẻ với tôi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc đời học trò. Con đường không đẹp, một vẻ đẹp lộng lẫy huy hoàng nhưng tiềm ẩn vẻ đơn sơ, mộc mạc gắn với cuộc sống yên bình của người dân phố tôi.

Con đường phố tôi chạy thẳng băng, không có nét uốn lượn mềm mại, quanh co. Nó nhỏ và hẹp, cũng dễ hiểu bởi phố tôi là một phố nhỏ nên đường sá cũng không được đầu tư khang trang rộng lớn. Hai bên đường, những ngôi nhà thi nhau mọc lên, mọc lên mãi như những mô hình lắp ráp làm cho con đường vốn đã hẹp nay càng hẹp hơn. Đặc biệt, phố tôi rất thơ mộng bởi hai hàng cây ven đường. Mùa hè, những chùm hoa xoan rụt xuống một màu trắng, vương lại và kết những vòng hoa trên mái đầu lũ trẻ chúng tôi. Những ống khói vươn lên cao, chỉ để lại cho chúng tôi một khoảng trời nho nhỏ, con con.

Bên cạnh bao ngả đường lớn, con đường phố tôi vẫn yên ả nằm đó với một bề mặt mà chỗ lồi, chỗ lõm. Nhưng tôi thấy điều đó chẳng làm con đường xấu đi mà còn làm cho nó thêm nét đơn sơ, giản dị. Hai bên đường, san sát biết bao cửa hàng, cửa hiệu đủ mọi thể loại khác nhau. Những cô bán hàng luôn tay vẩy nước lên những rổ hoa từ ngoại thành mang vào. Những bà hàng cơm, hàng phở mồ hôi bóng nhẫy, luôn tay đơm đơm, thái thái. Vỉa hè phố tôi gạch sứt sẹo nhưng tôi yêu những vết sứt đó vì nó luôn in trong trí nhớ của tôi, gợi cho tôi về hình ảnh con đường từ nhà tới trường. Ở đây cũng đủ loại nhà. Có nhà to, có nhà nhỏ, có nhà cao, nhà thấp. Đi men theo con đường mà tôi đếm được hơn hai chục cửa hàng, cửa hiệu. Họ lấn, họ chiếm rồi làm bục, bệ khiến con đường phố tôi đã hẹp càng hẹp thêm…

Quên sao được những ngày học lớp một, tôi còn rụt rè, bỡ ngỡ bước những bước đầu tiên trên con đường này tới trường. Lúc đó, tôi thấy con đường sao lớn thế còn mình thì bé cỏn còn con. Lớn lên, tôi lại thấy con đường chẳng những không rộng ra mà còn bị thu hẹp lại. Cây hai bên đường xòe tán che mát, đu đưa như reo vui, chim chóc hát ca ríu rít… Ôi, nhớ nhiều lắm, nhiều lắm.

Mỗi lần nhắc đến con đường này là bao kỉ niệm lại hiện về trong tôi, mãi mãi không bao giờ phai.

Con đường đã là một người bạn tốt của tôi từ khi tôi còn học lớp một cho đến bây giờ, nên mỗi khi đi đâu xa, tôi lại thấy nhớ nhung, quyến luyến nó vô cùng. Sau này, dù có may mắn được bước trên những ngả đường lớn ở mọi phương trời thì kí ức về con đường tới trường sẽ vẫn mãi khắc sâu trong ý nghĩ và trái tim tôi. Và dù mai đây trưởng thành, tôi mơ ước công việc đầu tiên tôi làm là sẽ tu bổ, sửa chữa con đường tới trường này sao cho đẹp và rộng rãi hơn.

Tả con đường từ nhà đến trường lớp 6 mẫu 5

Ngày nào cũng vậy, tôi đi học trên con đường thân thiết này. Từng gốc cây từng số nhà, từng ngõ ngách đã in đậm trong tâm trí tôi lúc nào mà tôi chẳng hay biết. Con đường phố tôi nhỏ và không đẹp, tuy nhiên nó trở nên gợi cảm hơn trong những ngày đầu đông này.

Hà Nội trong những ngày đầu đông se se lạnh tuy không rét căm căm, lạnh thấu tận xương nhưng cũng làm mọi người phải áo khoác, mũ len. Khu phố tôi thì không như vậy. Mặc cho gió bão, mưa dông, quanh năm ngày tháng, những ngôi nhà trên phố chỉ mặc một màu áo mà thôi. Con đường, nhìn từ xa như một dải lụa mềm mại uốn lượn dọc dãy phố. Nhà hai bên đường chẳng cái nào giống cái nào, cái cao, cái thấp, cái to, cái nhỏ, cái rộng, cái hẹp thật vui mắt. Vì đất chật người đông nên phố tôi chẳng có cái cây nào gọi là to vì mưa bão dễ đổ, dễ vướng vào dây điện. Cho nên, mỗi năm, tôi cứ lớn hẳn lên mà các cây trong phố tôi vẫn nhỏ bé, xinh xắn thế thôi. Trên cao có cả một khoảng trời rộng mở như cái ô nhiều màu sắc. Những ngày mưa gió bão bùng thì khoảng trời trên phố tôi đen kịt mây, sấm chớp ì ùng, sét rạch ngang trời. Khi ấy, những vũng bùn xuất hiện mà tôi thì chẳng thích đi lên bùn một chút nào cả.

Phố tôi lúc nào cũng tấp nập tàu xe. Mới sáng sớm đã bắt đầu ngày mới bằng tiếng bin bin của ô tô, tin tin của xe máy và tu tu của tàu hoả vọng lại từ đầu phố. Lại cả tiếng gọi í ới, cười đùa, mời mọc ầm ĩ cả một góc phố của học sinh trường Văn Chương trong cái ngõ đối diện nhà tôi. Bởi vậy, cứ khoảng bảy giờ sáng là tôi bị đánh thức bởi những tiếng ồn ã bên ngoài, mặc dù đã cố tình đóng hết các ô cửa sổ. Đôi khi, lúc học sinh đã vào lớp, tiếng ồn ào giảm bớt, tôi cố nằm lì chưa được bao lâu thì lại bị phá bởi tiếng chạy thình thịch của các “chàng” và “nường” đi học muộn. Những ngày đầu mới về ở đây, tôi tức muốn xịt khói lỗ tai. Lâu dần rồi cũng thành quen, tôi bắt đầu cảm thấy dễ chịu và thân thuộc với con đường này. Vỉa hè phố tôi bị các nhà dân lấn chiếm nên rất hẹp. Vỉa hè chỗ thụt vào, chỗ nhô ra trông chẳng đẹp chút nào! Mặt đường nhựa thì sứt sẹo, lồi lên, lõm xuống, nhấp nha nhấp nhô. Ai mà vừa đi vừa mải nhìn trời, nhìn mây thì thế nào cũng bị ngã vì các chỗ lồi lõm khó ưa ấy. Tôi cũng vì nó mà mấy lần bị ngã xuống cạnh đường, mấy vết sẹo đó cũng như là vết kỉ niệm của tôi. Mỗi lần đi qua chỗ này, tôi cũng lại quay nhìn xem nó ở đâu để mà tránh. Mặt đường nhiều màu sắc đậm nhạt khác nhau, sau vài lần được sửa, đường trông như chiếc áo vá chằng vá đụp. Phố tôi bao nhiêu là ổ gà. Vừa qua được một ổ gà, đi một quãng lại ổ gà khác! Và nó chính là đặc trưng của phố Khâm Thiên giai đoạn này. Nhà hai bên đường cũng rất đa dạng, có cái cao ba bốn tầng sơn nửa xanh nửa trắng rồi cái vàng, cái xanh, cái trắng,… Hàng quán bên đường là chỗ tụ họp ăn uống của lũ học trò nhất quỷ nhì ma. Mỗi sáng dậy nào là mùi phở thơm ngào ngạt, thoang thoảng trong gió mùi trứng vịt lộn, bún riêu cua, mùi xôi và các thức ăn khác. Các cửa hàng văn phòng phẩm, quần áo,… cũng chẳng chịu lép vế. Thế là bao nhiêu áo quần, tất, khăn,… được tung ra bày ngoài cửa lủng lẳng… Phố tôi còn giữ được một số ngôi nhà có kiến trúc từ thời nào chẳng rõ. Trên mái và cửa của những ngôi nhà ấy có khác những con rồng màu sắc sặc sỡ nhưng vì cổ quá rồi nên sơn vôi đã bạc và phai màu. Vì bị lao vào vòng xoáy của công việc nên người dân phố tôi rất ít khi nói chuyện với nhau. Những ngôi nhà cổ mang lại vẻ đẹp cổ kính cho phố tôi, trông nhà nghiêm thế nhưng tiếng cười đùa vẫn vọng ra. Phố tôi có một di tích lịch sử. Đó là đài tưởng niệm Khâm Thiên được xây dựng sau khi cả phố bị Mĩ ném bom B52 tiêu huỷ. Bao nhiêu ngôi nhà bị sập, bao nhiêu người dân phải bỏ mạng trong đợt B52 ấy. Đài tưởng niệm được xây dựng với mục đích tưởng nhớ những con người đã ra đi trong đợt Mĩ thả bom ấy. Hình tượng người đàn bà bế đứa con bé bỏng đã chết là biểu tượng cho nỗi đau khổ và căm hờn.

Con đường từ lâu đã là người bạn thân thiết, gần gũi, chia sẻ với tôi mọi nỗi vui buồn. Những ngày tôi bị điểm kém, con đường dỗ dành tôi. Nhiều lần, vì tức tối, tôi co cẳng đá bay hòn sỏi trên đường. Lúc ấy, nó vẫn không nói gì, chỉ an ủi bàn chân tôi. Những ngày tôi được điểm cao, là học sinh giỏi, nó cũng chúc mừng tôi.

Con đường đã gắn bó với tôi từ những ngày tôi còn nhỏ. Bày giờ, tôi đã lớn khôn, nhà tôi sắp chuyển đi nơi khác. Tuy sẽ không còn ở nơi đây nữa nhưng tôi vẫn mãi mãi nhớ con đường này – con đường ngày nào cũng bị tắc đường mà tôi đã quen.

Nguồn: Tổng Hợp