Top 5 bài văn mẫu phân tích truyện ngắn”Con hổ có nghĩa “hay nhất

Ngữ văn lớp 6: Phân tích truyện ngắn Con hổ có nghĩa do Vũ Trinh sáng tác được sưu tầm và giới thiệu với các em học sinh tham khảo hiểu rõ về cách sống nghĩa tình trong cuộc sống của con người, làm người phải biết giúp đỡ nhau khi hoạn nạn, ngược lại, khi được người khác giúp đỡ phải biết ghi nhớ ơn nghĩa, tìm cách báo đáp ơn nghĩa ấy từ đó giúp học tốt môn Ngữ văn lớp 6 và chuẩn bị cho bài giảng sắp tới đây của mình.

“Con hổ có nghĩa ” bài số 1

Truyện ngắn Con hổ có nghĩa là câu chuyện cảm động về bài học đền ơn đáp nghĩa chốn nhân sinh. Qua đó ta có thể thấy, dù là người hay vật thì đừng bao giờ quên ơn những người đã giúp đỡ mình.

Con hổ có nghĩa nói về chuyện bà đỡ Trần và bác tiều phu gặp hổ, và đã được hổ đền ơn đáp nghĩa. Truyện đề cao đạo lí ân nghĩa thuỷ chung ở đời. Truyện gồm có hai phần, phần nào cũng tinh giản mà kì thú, ý nghĩa.

Ở đây ta nói về mẩu chuyện bà đỡ Trần gặp hổ. Tình huống li kì hồi hộp: đêm, nghe tiếng gõ cửa, bà đỡ ra mở cửa, rồi bị con hổ lao tới cõng bà đi. Bị hổ bắt làm sao mà sống được? Bà đỡ, ban đầu sợ đến chết khiếp. Hổ dùng một chân ôm lấy bà chạy như bay, hễ gặp bụi rậm, gai góc thì dùng tay rẽ lối chạy vào rừng sâu. Phải chăng hổ bắt được mồi, nên vội vã tha mồi về hang?. Nhưng cái cử chỉ một chân ôm lấy bà, một tay rẽ lối của hổ thì có vẻ như nương nhẹ, cẩn trọng? Một tình tiết hồi hộp, hấp dẫn.

Cảnh thứ hai cũng đầy kịch tính. Bà đỡ nhìn thấy hổ cái đang lăn lộn cào đất, bà đỡ run sợ không dám nhúc nhích. Bà sợ lắm vì tưởng là hổ định ăn thịt mình. Hổ đực dùng cử chỉ để thay lời nói. Nó nhỏ nước mắt, thương hổ cái lắm. Nó “cầm tay bà nhìn hổ cái” như kêu van, như xin được cứu giúp. Người và hổ đã tương tri, đã biết cảnh ngộ nhau, biết tấm lòng của nhau. Bà đỡ rất cần mẫn, có tay nghề giỏi, bà chỉ nhìn bụng hổ cái như có cái gì động đậy, thế là bà biết ngay hổ cái sắp đẻ. Thật nhân đức, bà đỡ hoà thuốc với nước suối cho hổ cái uống, bà còn dán xoa bụng cho hổ. Cử chỉ của bà đầy tình thương. Đã mấy ai trong thiên hạ dám đưa tay xoa bóp bụng hổ. Với bà đỡ Trần thì hổ cái là một sản phụ, đang đau đẻ, cần giúp đỡ để cứu cả mẹ lẫn con.

Cảnh thứ ba là cảnh hổ cái đẻ con và hổ đực đưa tiễn bà đỡ. Hổ đực rất tình cảm và có nghĩa. Nó vui mừng đùa giỡn với con. Nó quỳ xuống bên một gốc cây, lấy tay đào lên một cục bạc để tặng bà đỡ. Nó đứng dậy đi, quay nhìn bà để ra hiệu đưa tiễn bà về. Nghe bà đỡ nói: Xin chúa rừng quay về, nó cúi đầu vẫy đuôi, rồi gầm lên một tiếng. Cảnh tiễn biệt đầy lưu luyến và sâu nặng tình nghĩa biết bao!.

Câu chuyện thật hay, thật hồi hộp cảm động. Người đỡ đẻ, giúp hổ cái mẹ tròn con vuông. Hổ đền ơn người một cục bạc, nhờ món quà ấy mà bà đỡ sống qua được năm mất mùa đói kém. Chuyện cũng là chuyện người. Bài học đền ơn đáp nghĩa thật kỳ thú mà vô cùng ý nghĩa, cảm động.

“Con hổ có nghĩa ” bài số 2

Truyện Con hổ có nghĩa có hai đoạn, mỗi đoạn là một truyện ngắn độc lập. Có thể gọi đây là một truyện kép, vì nó gồm có hai truyện độc lập.

Mỗi truyện có nhân vật riêng, có cốt truyện riêng, hai truyện có hai con hổ khác nhau. Hai chuyện được ghép lại với nhau là do chúng có một chủ đề thống nhất: Con hổ có nghĩa. “Nghĩa” trong bài này là tình nghĩa, ân nghĩa. “Con hổ có nghĩa” là con hổ có tình, có lòng biết ơn. Con hổ ở hai mẫu truyện ngắn đều thể hiện lòng biết ơn.

Cốt truyện của hai truyện đều giống nhau. Thoạt đầu là con hổ gặp nạn. Một con hổ cái đẻ khó, một con hổ hóc xương. Tiếp theo là người cứu hổ. Con hổ cái được bà đỡ Trần cho uống thuốc và xoa bóp, để được mẹ tròn con vuông. Con hổ hóc xương được bác Tiều thò tay vào họng hổ móc xương ra. Cuối cùng là hai con hổ tỏ lòng biết ơn. Một con hổ trả một cục bạc hơn mười lạng. Con hổ kia thì đem nai bắt được đến biếu, khi bác Tiều chết, con hố lại còn đến đưa ma và nhớ ngày giỗ bác Tiều. Cốt truyện biểu dương người làm ơn, nhưng chủ yếu là biểu dương con hổ biết ơn.

Con hổ là giống vật ăn thịt, là loài thú hung dữ bậc nhất trong các loài thú dữ. Người ta nói dữ như cọp. Người ta thường đem hổ ra mà dọa nhau. Ấy thế mà con hổ còn có tình, có nghĩa, có lòng biết ơn, điều đó đáng làm cho những con người vô tình, vô ơn phải hổ thẹn.

Con hổ có tình, có lòng biết ơn, có nghĩa là con hổ có tính người. Loài thú dữ mà còn có tính người như thế đáng làm cho những con người mất tính người phải xấu hổ. Đó là ý nghĩa giáo dục đạo đức của truyện. Truyện ngắn thời trung đại thường có mục đích giáo dục rõ rệt như vậy. Cốt truyện ở đây cũng có quan hệ nhân quả rất rõ rệt. Người kể chuyện tin rằng làm việc tốt tất được báo đáp tốt, làm việc xấu tất có kết cục xấu. Niềm tin ấy nâng đỡ người ta sống đẹp.

“Con hổ có nghĩa ” bài số 3

Mượn hình ảnh con vật để thể hiện tâm tư tình cảm, suy nghĩ của bản thân về vấn đề giáo dục trong xã hội đã không còn quá xa lạ đối với mỗi người, nhà văn thường lấy cảm hứng từ những hình tượng trong cuộc sống để thể hiện điều đó, tiêu biểu là tác phẩm “Con hổ có nghĩa” một tác phẩm vô cùng hay và đặc sắc của nhà văn Vũ Trinh, câu chuyện là một chuỗi sự việc cảm động về hình ảnh một con hổ trả ơn khi được giúp đỡ, qua đó truyền tải bài học quý giá về lòng biết ơn giữa con người với con người.

Hai câu chuyện với hai nhân vật, con hổ đầu tiên xuất hiện vì tình thương mà nó dành cho con hổ cái và vì tình thương nó dành cho chính đứa con của nó, để giúp con hổ cái đẻ nó đã tìm đến bà đỡ Trần, qua sự giúp đỡ của bà con hổ cái đã đẻ mẹ tròn con vuông, nhờ ơn cứu giúp đó con hổ mừng rỡ và trả ơn bà bằng cục bạc, tiếp đến lại là một con hổ khác dưới sự đau đớn của khúc xương chèn ngang họng, sự quằn quại của nó đã thể hiện sự đau đớn đến nhường nào, rồi trong cái khó khăn đó nó đã được người tiều phu giúp đỡ, được giúp đỡ con hổ không quên trả ơn cả khi sống và khi chết.

Con hổ, trong cái nhìn của mọi người là một loài động vật ăn thịt, vô cùng hung dữ chẳng ai dám lại gần. Con hổ trong tâm trí mọi người chẳng thể nào gần gũi huống chi nói đến thứ tình cảm xa vời mà nó dành cho chính đồng loại của mình. Thế nhưng dưới cái nhìn của Vũ Trinh con hổ thể hiện những tâm tư tình cảm của bản thân nó qua hành động thay vì những lời nói sáo rỗng. Cốt truyện với hai nhân vật riêng với hai con hổ khác nhau, ban đầu con hổ gặp nạn, tiếp đến là nhờ có sự giúp đỡ của con người mà con hổ đã trải qua được sự khó khăn trong cuộc đời của nó, và để bày tỏ tấm lòng, sự cưu mang mà con người dành cho nó, nó đã trả ơn, một hành động thật đẹp mang đậm tình người.

Con hổ hiện lên với hình bóng một con người, có tình, có nghĩa, đến một loài động vật cũng biết trả ơn khi đã mang ơn người khác nhưng trong chính xã hội của chúng ta lại tồn tại những người quên đi sự giúp đỡ mà người khác đem lại cho mình, sống vì lợi ích của bản thân, mất đi tính người. Dân ta có câu “Hổ dữ còn không ăn thịt con” vậy mà vẫn còn những người vì đồng tiền, danh vọng mà vứt bỏ đi đức tính quý hiếm đó, sống cuộc sống đen tối với những hành động không bằng loài động vật. Tác phẩm không chỉ là một câu chuyện đơn thuần mà còn mang một bài học mang tính giáo dục sâu sắc, bài học thể hiện đức tính vốn có mà con người cần rèn luyện để có được, bài học về luật nhân quả trong cuộc sống, tác giả luôn mang trong mình một niềm tin về mối quan hệ giữa những việc làm trong quá khứ và cuộc sống ở tương lai.

Qua câu chuyện “Con hổ có nghĩa” với hình tượng “Con hổ” trong câu chuyện đã để lại cho người đọc nhiều cảm xúc và suy nghĩ về tình cảm trong cuộc sống giữa con người với con người.

“Con hổ có nghĩa ” bài số 4

“Bà đỡ Trần là người huyện Đông Triều”, câu văn mở đầu truyện ngắn gọn giới thiệu nhân vật, nghề nghiệp đỡ đẻ và nơi chốn xảy ra sự việc. Nó như một chứng cứ để người đọc tin câu chuyện sắp được kể ra.

   Tình huống truyện xảy ra trong đêm được kể với nhịp điệu nhanh. Nghe tiếng gõ cửa, bà đỡ Trần mở cửa ra xem, chẳng thấy ai, “một lát, có con hổ chợt lao tới cõng bà đi”. Nhân vật thứ hai xuất hiện và sự việc diễn ra nhanh chóng rất phù hợp với thói quen của nhân vật ấy. Hổ là loài động vật lấy đêm làm ngày nhờ vào đôi mắt sáng và tài đánh hơi, đi đứng nhẹ nhàng, không gây tiếng động. Khi hổ chợt lao tới cõng bà đi thì bà đỡ “sợ đến chết khiếp” là phải. Người nào mà chẳng sợ cọp ăn thịt mình, nhất là khi đã sa vào tay nó. Sự việc cứ ngỡ là diễn tiến theo lẽ tự nhiên, bà đỡ Trần sẽ bị hổ phanh thây trong chốc lát. Không ngờ “khi tỉnh, thấy hổ dùng một cái ỏm lấy bà chạy như bay”, lại dùng chân khác dẹp bỏ bụi rậm, gai góc. Nhũng chi tiết ấy chứng tỏ một chút thân thiện đến lạ lùng giữa một động vật ăn thịt đối với con mồi. Nếu hổ rình bắt con mồi để ăn thịt thì chắc không thể có những hành vi ấy. “Tới nơi, hổ thả bà xuống. Thấy một con hổ cái đang lăn lộn, cào đất”. Một nhân vật nữa xuất hiện. Bà đỡ Trần vẫn nghĩ cặp hổ này ăn thịt mình. Bà run sợ đứng im. Bỗng “hổ đực cầm tay bà nhìn hổ cái, nhỏ nước mắt”. Cử chỉ thân thiện ấy, những giọt nước mắt ấy của con hố đực đã làm bà đỡ quên bớt nỗi sợ hãi.

   Bà nhìn kĩ con hổ cái và biết ngay nó đang đau đớn vì đẻ khó. Sẳn có thuốc mang theo, bà hoà với nước suôi cho hổ cái xông, lại xoa bóp bụng cho hố cái sinh được hổ con. Sau khi mừng rỡ đùa giỡn với con, hổ đực đến quỳ xuống bên gốc cây, đào lên một thói bạc. Bà đỡ Trần cầm lấy rồi theo hổ ra khỏi rừng. Người và hổ chia tay nhau, bà đỡ Trần thì nói tiếng người, còn hổ đực đáp lại bằng tiếng gầm vang dậy. Nhờ thói bạc nặng hơn mười lạng ấy mà bà đỡ Trần vượt qua cơn đói kém vì mất mùa trong năm ấy.

   Mẩu truyện thứ hai viết về “con hổ trán trắng”, nhân vật người trong truyện là “người kiếm củi… ở huyện Lạng Giang” (thuộc tỉnh Bắc Giang). Không như truyện trên, truyện này giới thiệu nhân vật cùng với nguyên nhân dẫn đến tình huống chính: người gặp hổ. Bác tiều gặp con hố trán trắng đang bị mắc xương ngang họng “máu me, nhớt dãi trào ra”. Hố càng đưa chân trước vào họng, “càng móc, khúc xương cáng vào sâu”. Ở tình huống này chúng ta thấy khác với tình huống của truyện trên. Nếu ở trên hố tìm đến người (bà đỡ Trần) thì ở truyện này con người (bác tiều) lại tìm đến hổ. Và khi biết đang gặp phải điều có thể nguy hiểm đến tính mạng thì bác đã chủ động uống rượu say (đế tăng thêm can đảm), trèo lên cây cao mà nói lớn: “Cổ họng ngươi đau phải không, đừng cắn ta, ta sẽ lẩy xương ra cho”. Có lẽ nhận ra được lòng tốt của bác tiều nên hổ “nằm phục xuống, há miệng ra nhìn bác tiều ra dáng cầu cứu”. Bác tiều đã lấy khúc xương ra khỏi cổ họng hố trán trắng. Nó liếm mép, nhìn bác tiều rồi bỏ đi, còn bác tiều thì nói to: “Nhà ta ở thôn mỗ, hễ dược miếng gì lạ thì nhớ nhau nhé”. Hố nhìn bác tiều với ý gì thì người đọc không rõ, nhưng lời nói của bác tiều đối với hổ ta cứ ngỡ như lời nhắn gửi với người thân. Hô trán trắng đã đền ơn bác tiều một con nai. Hơn mười năm sau, bác tiều chết. Khi chôn cất, hổ trán trắng bỗng xuất hiện. Thiên hạ bỏ chạy. “Từ xa, nhìn thấy hổ dùng đầu dụi vào quan tài, gầm lên, chạy quanh quan tài vài vòng rồi đi”, sau đó thì mỗi năm, đến ngày đến ngày giỗ cúa bác tiều, “hổ lại đưa dê hoặc lợn đến để ở ngoài cửa nhà báĩ tiều”. 

Nguồn: Tổng Hợp