Top 5 bài văn mẫu “Kể chuyện tưởng tượng mơ thấy Thánh Gióng” chọn lọc

Văn mẫu lớp 6:Kể chuyện tưởng tượng mơ thấy Thánh Gióng  bao gồm các bài văn hay chọn lọc được  sưu tầm, tổng hợp giúp các em học sinh có thêm nhiều ý tưởng hoàn thiện cách làm bài văn kể chuyện lớp 6, chuẩn bị cho bài viết văn. Mời các em cùng tham khảo chi tiết.

Kể về giấc mơ được gặp Thánh Gióng của em – Mẫu 1

Trong chuyến dã ngoại của trường, chúng em đã được đến thăm đền Gióng tại xã Phù Đổng, huyện Gia Lâm, Hà Nội. Nơi đây là nơi thờ Thánh Gióng – một người anh hùng trong truyền thuyết. Em luôn ước ao mình có thể được gặp Thánh Gióng dù chỉ một lần.

Buổi dã ngoại hôm ấy thật thú vị, chúng em đã biết được thêm thật nhiều điều. Tương truyền rằng nơi xây dựng ngôi đền chính là nền nhà cũ của Thánh Gióng. Tất cả chúng em đều háo hức quan sát mọi thứ, ai cũng muốn tìm tòi xem còn lại dấu tích gì của Thánh Gióng không. Trong khuôn viên của khu đền thờ thật đẹp, em đã đi vào một góc vườn nhỏ để tham quan. Đang ngắm nhìn những bông hoa trong vườn em bỗng nhìn thấy có một vật gì đó phát sáng trong bụi hoa. Em tò mò gạt lớp cỏ dại và hoa ra, thì ra đó chính là một sợi dây có đính viên ngọc màu xanh, đẹp lung linh. Em thích thú cầm chiếc vòng lên, không hiểu sao ánh sáng trên viên ngọc lại biến mất, giờ trông nó giống như một viên đá xanh bình thường. Em tự nghĩ thầm chắc nó không có gì đặc biệt, có thể do em đã nhìn nhầm. Vì trông nó khá hay nên em đã cầm nó theo và đem về nhà.

Sau hôm ấy, em cất gọn chiếc vòng ở góc tủ sách để giữ làm kỉ niệm cho chuyến dã ngoại. Một hôm em đang ngồi soạn bài cho tiết văn ngày mai, đó là bài truyền thuyết Thánh Gióng. Đọc xong câu chuyện em thấy thật cảm phục sức mạnh và tài năng của ngài. Lúc đó trong đầu em chợt nghĩ: “Không biết Thánh Gióng trông thế nào nhỉ? Chắc ngài sẽ oai phóng lắm. Ước gì mình có thể được gặp ngài trực tiếp”. Em đang mải mê suy nghĩ bỗng thấy viên ngọc em nhặt được phát sang lung linh. Từ phía ánh sáng ấy xuất hiện một tráng sĩ cao to, cường tráng, trên người mặc một bộ áo giáp sắt thật oai phong. Em vẫn ngỡ ngàng chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì tráng sĩ ấy đã đứng trước mặt em, ngài cười hiền hậu và nói:

– Cháu đừng sợ, ta chính là Phù Đổng Thiên Vương đây. Vì nghe thấy lời thỉnh cầu của cháu nên ta đã xuất hiện.

Sau khi nghe ngài giới thiệu em mới cảm thấy bớt sợ hãi. Em thắc mắc:

– Nhưng sao ngài lại bước ra từ viên ngọc đó ạ?

Thánh Gióng trả lời:

– Đây chính là viên ngọc mà ta đeo từ khi mới sinh ra, nó là bảo vật Ngọc Hoàng tặng riêng cho ta khi xuống trần gian. Trong trận đánh giặc Ân năm đó ta đã vô tình đánh rơi nó ở góc vườn nhà. Ta đã muốn tìm chiếc vòng này từ rất lâu, không ngờ hôm nay nó lại ở đây. Sao cháu lại có được nó vậy?

Tôi liên kể chuyện mình nhặt được chiếc vòng này như thế nào cho Thánh Gióng nghe. Ngài rất cảm kích vì tôi đã giúp ngài tìm lại được kỉ vật của mình. Ngài liền vui vẻ nói:

– Cháu có mơ ước gì không? Nếu có thể ta sẽ giúp cháu hoàn thành mơ ước đó. Hay … cháu có muốn được cao lớn và có sức mạnh phi thường như ta không?

Em suy nghĩ một hồi rồi quyết định:

– Dạ thưa ngài, cháu không ước mình cao lớn như ngài, cũng không ước có sức mạnh phi thường. Cháu chỉ muốn tất cả mọi người có cuộc sống ấm no, gia đình luôn được hạnh phúc thôi ạ!

Thánh Gióng nghe xong cười rất hào sảng:

– Ta không ngờ cháu lại có suy nghĩ chín chắn như vậy. Theo ta những điều mà cháu ước không khó để thực hiện. Chính cháu cũng đang tự thực hiện dần ước mơ của mình rồi đấy. Cháu hãy học hành chăm chỉ sau này ắt sẽ góp công xây dựng được một đất nước ấm no. Và chỉ cần có tiếng cười trong trẻo của cháu là gia đình sẽ luôn hạnh phúc.

Thánh Gióng vừa nói dứt lời liền vụt biến mất, trong ánh sáng mờ mờ vẫn nghe thấy giọng ngài văng vẳng: “Ta phải trở về trời đây, tạm biệt cháu”.

Vừa lúc ấy, tiếng chuông báo thức rung lên, em giật mình tỉnh dậy. Xung quanh em không có ai cả, em vội vàng chạy đến bên bàn học nhưng không thấy chiếc vòng nào cả. Thì ra cả chiếc vòng và việc được gặp Thánh Gióng chỉ trong giấc mơ của em. Có lẽ sau chuyến đi dã ngoại em nghĩ nhiều quá nên mới mơ như vậy. Nhưng em vẫn nhớ như in những lời ngài nói với em trong giấc mơ. Em tự nhủ sẽ cố gắng làm được những điều mình đã ước trong mơ.

Kể về giấc mơ được gặp Thánh Gióng của em – Mẫu 2

Trời đã về khuya, mọi vật bắt đầu chìm vào trong giấc ngủ, chỉ còn nghe thấy tiếng dế kêu ri ri ngoài vườn. Em vẫn không tài nào ngủ được bởi không khí hội Gióng vẫn còn âm ỉ trong người. Ngồi tựa lưng vào bậu cửa, em mơ màng nhớ lại bầu không khí sôi động của đám rước ban chiều.

Đang thả hồn theo mây gió thì bỗng đâu một vầng sáng xuất hiện khiến em hoa cả mắt. Đằng sau vầng sáng đó là một cánh cửa mờ ảo được tạo bằng sương và khói, vẫn chưa hết ngạc nhiên thì vẳng lại từ sau cánh cửa là tiếng ngựa hí vang xen lẫn tiếng binh khí chạm vào nhau nghe sắc lạnh. Tò mò, em bước chân vào trong làn khói sương và ngạc nhiên thấy trước mắt em là một quang cảnh vô cùng hỗn loạn. Xác giặc chất thành đống, những tên còn sống đang toán loạn tìm đường tháo chạy. Từ đằng xa một tráng sĩ thân hình cao lớn vạm vỡ, oai phong lẫm liệt đang vung roi sắt đánh giết quân thù. Lại gần hơn nữa thì thấy rõ hơn con ngựa tráng sĩ đang cưỡi không phải ngựa thật mà là một con ngựa sắt miệng còn đang phun lửa về phía kẻ thù. Trận đánh đang hồi ác liệt thì bỗng đâu roi sắt gãy, tráng sĩ bèn nhổ những cụm tre bên đường quật vào giặc tơi bời. Ngây người trước cảnh tượng cực kì hùng tráng ấy, em không thốt nên lời.

Ước mơ gặp Thánh Gióng đã có trong em từ lâu bởi em luôn xem Ngài là thần tượng của mình. Giờ đây khi tận mắt được trông thấy Ngài hùng dũng giết giặc, em không khỏi không cảm động. Bạo dạn, em tiến lại gần Ngài và cất tiếng hỏi hết sức cung kính.

– Ngài có phải Thánh Gióng – ạnh hùng của làng Phù Đổng, người có công đánh đuổi giặc Ân trong truyền thuyết?

Nhìn em một hồi, Thánh Gióng đáp, giọng sang sảng:

– Đúng vậy. Nhìn ngươi rất lạ, chắc không phải người nơi đây?

– Ngài nói đúng, cháu là người của tương lai ngàn vạn năm sau. Nhưng cháu cũng là “con Rồng cháu Tiên” giống như nhân dân nước Việt, là con cháu của Ngài…

– Ra là vậy. Thế ngươi gặp ta có chuyện gì?

– Thưa, cháu rất ngưỡng mộ tài năng phi thường của Ngài, cháu cũng muốn mình có thể vươn vai thành “Thánh Gióng”. Ngài chỉ cho cháu bí quyết có được không?

Nghe ước muốn ngây ngô của em, Thánh Gióng cười vang. Tiếng cười của Ngài làm những bụi tre gần đó rung lên. Xong Ngài nói:

– Cháu yêu, ta rất vui khi thấy cháu quý mến ta, nhưng quả thật ta không có bí quyết nào để nói cho cháu. Có chăng thì đó chính là tình yêu thương và đùm bọc của nhân dân làng Gióng nói riêng và nhân dân Lạc việt nói chung với ta. Cháu thấy đấy, nếu không nhờ cơm gạo, áo quần,tình yêu thương,… của bà con chòm xóm thì ta đâu có thể dễ dàng vươn vai thành tráng sĩ như bây giờ. Và nếu không có ngựa sắt, áo giáp sắt, roi sắt trợ giúp thì ta thật khó khăn khi đánh đuổi giặc Ân. Chiến thắng vẻ vang này không phải công sức của mình ta. Nó là kết quả của tình đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau của nhân dân Đại Việt. Cháu nhìn xem, thanh roi sắt cứng cáp là thế ấy vậy mà đánh mãi cũng phải gãy, nhưng bó tre thân thuộc kia sao lại bền đến vậy? Bởi nó không chỉ có một mình, nó có sự gắn kết của nhiều cây tre. Đoàn kết và yêu thương chính là sức mạnh chiến thắng mọi kẻ thù.

Nghe người anh hùng làng Gióng tâm sự, em cảm thấy mình hiểu ra nhiều điều và càng khâm phục Ngài hơn. Em đang định hỏi tiếp thì Ngài đã thúc ngựa hí vang và phóng vút đi. Vẳng lại bên tai chỉ còn tiếng chào từ biệt. Thế rồi cả người và ngựa từ từ bay lên trời, nhìn từ xa vẫn còn thấy một vệt sáng le lói lẫn vào trong mây khói…

Bỗng có ai đó lay em rồi có tiếng mẹ gọi:

– Dậy đi con! Lên giường mà ngủ chứ! Ngồi đây khéo cảm lạnh bây giờ.

Em mở mắt, choàng tỉnh giấc. Hoá ra tất cả chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ rất thú vị. Giấc mơ đã giúp em hiểu hơn về người anh hùng làng Gióng và hiểu hơn về “bí quyết” vươn vai Phù Đổng của Thánh Gióng nói riêng và của dân tộc Việt Nam ta nói chung trong những năm tháng đánh giặc cứu nước cũng như xây dựng xã hội mới sau này.

Kể về giấc mơ được gặp Thánh Gióng của em – Mẫu 3

Trẻ em trên đất nước ta đều muốn làm tráng sĩ như Thánh Gióng. Em cũng thích câu chuyện về vị Phù Đổng Thiên Vương này và thỉnh thoảng lại kể lại cho em trai em nghe. Cu cậu nghe đi nghe lại câu chuyện này có khi đến hàng trăm lần mà vẫn chưa chán và luôn hỏi: “Chị ơi tại sao Thánh Gióng vươn vai một cái là thành tráng sĩ mà sáng nào em cũng vươn vai mấy lần nhưng vẫn bé tí thế này?”. Em chỉ cười đáp: “Bao giờ gặp Thánh Gióng chị sẽ hỏi cho”. Không ngờ, em đã gặp này trong mơ và được nghe những lời khuyên hết sức bổ ích. Em vẫn nhớ mãi về giấc mơ này.

Trong mơ, em thấy mình đang ở một ngôi làng nhỏ, ngôi nhà bên cạnh em im ắng lạ thường. Em định gõ cửa thì thấy một điều kì lạ xảy ra: tay em xuyên qua cánh cửa. em bèn bước vào. Rồi em nhìn thấy một bà mẹ đang ngồi cạnh cái nôi trong có đứa bé. Lúc đầu, em không biết đó là ai nhưng sau đó em biết là Thánh Gióng lúc nhỏ khi người mẹ than thở: “Trời ơi, sao tôi khổ thế này? Chúng tôi chỉ có một đứa con trai nhưng đã lên ba tuổi mà vẫn chưa biết nói!”

Đúng lúc đó, cậu bé bật đứng dậy, đòi mẹ gọi sứ giả vào. Cậu xin sứ giả roi sắt, ngựa sắt, giáp sắt để lên đường ra trận đánh giặc. Bà con hàng xóm láng giềng giúp đỡ cậu bằng cách góp cơm gạo, quần áo cho cậu, tiễn cậu đến tận cổng làng.

Em quan sát sự phi thường của Thánh Gióng khi người ra chiến trận đánh giặc, thầm phục ngài vì đã dùng hết sức lực của mình để cứu nước. Dường như dòng máu yêu nước đã chảy trong ngài là một cậu bé lên ba.

Khi Thánh Gióng đánh thắng quân giặc, ngài cởi áo giáp, chuẩn bị bay về trời thì em chạy đến. Khi bắt gặp ánh mắt khó hiểu của em, Thánh Gióng lên tiếng:

– Cháu có điều gì muốn hỏi ta phải không?

– Dạ vâng ạ! – Em đáp – Ngài làm thế nào mà lại có sức mạnh phi thường như vậy ạ?

– À, đó là do rất nhiều điều. Thứ nhất, ta không chỉ là con của nhân dân Văn Lang vĩ đại mà còn là con của thần thánh. Ta đã lớn lên tại đất Việt, ta biết ơn bố mẹ ta và những người láng giềng tốt bụng, luôn luôn sẻ chia, giúp đỡ nhau.

Thứ hai, hãy luôn về phe chính nghĩa thì cháu sẽ luôn chiến thắng. Đứng về phe ác. Ở đó, cháu sẽ bị nhiễm thói xấu xa, độc ác.

Thứ ba, hãy chăm tập luyện, vận động và giữ vững sự khỏe khoắn cả về thể xác lẫn tinh thần. Hãy giữ cho tâm hồn mình thật trong sạch.

Và điều cuối cùng: Cháu thử xem ai đã cho ta cái ăn, cái mặc? đó là nhân dân. Nhưng nếu chỉ một người thì chắc ta sẽ không bao giờ được như thế này. Phải có sự đoàn kết, cháu ạ. Và đoàn kết là sức mạnh phi thường nhất, cũng là chìa khóa của thành công.

Hãy ghi nhớ lời ta. Kết hợp cả bốn điều trên, ta sẽ có sức mạnh vô song, không ai địch nổi. Hãy nhớ nhé!

Em chưa kịp nói lời cảm ơn thì “Reeng… Reeng…”, cái đồng hồ báo thức kêu lên. Em ngẫm nghĩ về lời khuyên của Phù Đổng Thiên Vương và thấy nó thật là có ích. Bắt đầu từ hôm nay, em sẽ áp dụng những lời khuyên của ngài vào cuộc sống.

Kể về giấc mơ được gặp Thánh Gióng của em – Mẫu 4

Sáng nay, trong tiết Văn, chúng em được học về truyền thuyết Thánh Gióng, người anh hùng nhỏ tuổi đã lập nên kỳ tích quét sạch giặc Ân xâm lược ra khỏi bờ cõi nước ta. Giọng kể truyền cảm, sinh động của cô giáo Hương đã đưa chúng em vào thế giới đầy những hình ảnh huyền ảo, phi thường. Hình tượng đẹp đẽ của Thánh Gióng đã để lại trong tâm trí em một ấn tượng sâu đậm có sức cuốn hút lạ lùng. Đến đêm, trước khi đi ngủ, em giở sách ra đọc lại truyện một lần nữa và ao ước rằng giá như mình vươn vai một cái cũng trở thành tráng sĩ oai phong lẫm liệt như Thánh Gióng. Ao ước cháy bỏng ấy đã theo em vào cả giấc mơ ..

Em đang đi giữa một vùng quê yên bình, đầy hoa thơm cỏ lạ. Những ngôi làng được bao bọc bằng lũy tre đằng ngà, thân vàng óng, lá xanh rì rào trước ngọn gió xuân hây hẩy. Dọc đường, ao chuôm nối tiếp nhau thành dãy, mặt nước lung linh soi bóng mây trời. Mỗi hình ảnh đều gợi lại chiến công của Thánh Gióng. Dòng người đông đúc đang hối hả kéo nhau về đền thờ Thánh Gióng. Tiếng trống, tiếng chiêng rộn rã, náo nức cả một vùng.

Em ngước mắt lên nhìn bầu trời xanh thăm thẳm. Ồ kìa! Lạ chưa! Có một đám mây ngũ sắc giống hệt hình người đang cưỡi ngựa. Đám mây hạ thấp dần, thấp dần và em không tin vào mắt mình nữa. Trước mặt em là Thánh Gióng đầu đội mũ sắt, mặc áo giáp sắt, cưỡi trên lưng ngựa sắt… hiển hiện trên bãi cỏ xanh. Thánh Gióng vui vẻ cất tiếng chào:

– Chào cậu bé! Ta là Thánh Gióng. Ta đã nhận được lời nguyện cầu của cậu. Cậu có muốn ta giúp gì chăng?

Sự ngạc nhiên tột độ đã nhanh chóng biến thành niềm vui mừng khôn xiết. Em vội vàng bày tỏ:

– Thưa ngài! Em và các bạn chỉ ao ước làm sao vươn vai một cái trở thành tráng sĩ oai phong lẫm liệt như ngài. Xin hỏi ngài bí quyết để điều đó biến thành hiện thực.

Thánh Gióng cười lớn, tiếng cười vang động không gian

– Ồ! Ta hiểu! Tuổi thơ bao giờ cũng có những ước mơ đẹp lạ thường! Ngày xưa, ta cũng vậy. Chính sự tồn vong của đất nước trước nạn ngoại xâm đã khơi dậy trong ta sức mạnh thần kì. Chính dân làng đã góp gạo nuôi ta lớn nhanh như thổi để đi đánh giặc. Sức mạnh của ta là sức mạnh lòng yêu nước của toàn dân. Việc ta vươn vai một cái trở thành tráng sĩ tượng trưng cho khát vọng chiến thắng quân thù. Ta thay mặt nhân dân trừng trị đích đáng lũ giặc ngông cuồng, dám xâm phạm vào giang sơn gấm vóc của tổ tiên.

Còn bây giờ, trong thời đại khoa học kĩ thuật phát triển như vũ bão, con người không cần phải khổng lồ về thể xác nhưng phải khổng lồ về ý chí và trí tuệ. Một trí tuệ sáng suốt, một nghị lực phi thường trong một thân thể khỏe mạnh là những điều rất cần thiết cho cuộc sống ngày nay. Đó là những lời tâm huyết mà ta muốn nói. Cậu bé hãy suy nghĩ kỹ xem có đúng không. Nếu đúng thì hãy làm theo và ta cũng nói trước rằng đó là cả quá trình phấn đấu lâu dài và gian khổ đấy! Ta chúc cậu mai sau trở thành người có đức, có tài hữu ích cho đất nước! Thôi, chào cậu! Ta đi đây!

Thánh Gióng dứt lời, ngựa sắt hí vang, bốn vó từ từ nhấc khỏi mặt đất. Cả người lẫn ngựa bay càng lúc càng cao, rồi mờ dần, mờ dẫn giữa những đám mây trắng như bông.

Em bàng hoàng tỉnh giấc. Ôi! Thì ra là một giấc mơ! Một giấc mơ lạ lùng! Tiếng nói của Thánh Gióng vẫn văng vẳng đâu đây. Em thấm thía lời khuyên chí tình của ngài. Đúng là chỉ có thể bằng con đường học tập, rèn luyện và phấn đấu không ngừng thì chúng ta mới biến được những ước mơ đẹp đẽ thành hiện thực.

Kể về giấc mơ được gặp Thánh Gióng của em – Mẫu 5

Buổi tối hôm qua, như thường lệ, em chuẩn bị bài cho ngày hôm sau. Cô giáo dạy Ngữ văn dặn là phải đọc văn bản trước, phân tích và trả lời câu hỏi của bài học Thánh Gióng. Khi đi ngủ, em vẫn suy nghĩ về từng chi tiết của bài văn. Em thiếp đi lúc nào không biết.

Bỗng một tiếng nói rất lạ vang lên:

– Xin chào người bạn nhỏ!

Em mở mắt, chợt thấy một chàng trai trẻ to lớn, mặc bộ quần áo được làm bằng sắt, nhìn em mỉm cười. Em chưa kịp hỏi gì thì chàng đó đã tự giới thiệu:

Ta là Thánh Gióng, người đã đánh đuổi giặc Ân. Ta đang đi tìm hiểu xem dân tình sinh sống ra sao.

Em chớp mắt rồi hỏi:

– Thánh Gióng nào? Có phải là Thánh Gióng thời Hùng Vương thứ sáu không?

Thấy em còn nhớ, chàng tươi cười đáp:

– Đúng đó! Chú em còn nhớ tên ta, giỏi quá!

Em lấy làm lạ, thời vua Hùng cách đây đã mấy nghìn năm, sao Thánh Gióng còn sống mà đến đây được nhỉ?

Em chưa suy nghĩ xong, thì chàng trai đã bảo:

– Ta vừa ở chỗ các vua Hùng tới đây. Nghe nói dân tình đã sống yên ổn, hoà thuận với nhau nên ta ghé xuống thăm xem thế nào. Chú em có thích được vươn vai để trở thành một tráng sĩ, mình cao hơn trượng, oai phong lẫm liệt như ta không?

Em bối rối quá! Đích thị là Thánh Gióng thời vua Hùng thứ sáu rồi. Em liền nói:

– Thưa ngài, thích lắm ạ! Sao em đã cố gắng ăn thật nhiều cơm, tập thể dục, thể thao đều đặn mà mãi chẳng to lớn được như ngài?

Đúng lắm – Thánh Gióng tiếp lời – điều này thì chỉ có những người có sức mạnh phi thường mới làm được mà thôi! Có đúng thế không?

Em nói:

Thưa ngài đúng lắm! Nhân ngài đến, em xin hỏi: Làm thế nào mà ngài vươn vai một cái là có thể biến thành một tráng sĩ, người cao hơn trượng? Người ta bảo ngài sinh ra từ một gia đình nghèo khổ, nhưng có tiếng là phúc đức phải không?

Tráng sĩ nói:

– Do ta căm thù lũ giặc Ân, vì chúng đã xâm chiếm đất đai của nước ta và giết hại dân lành vô tội, ta phải gồng mình lên, phải phát huy hết nội công mối đủ sức tiêu diệt được chúng.

Em thấy Thánh Gióng tỏ ra cởi mở, dễ gần nên đánh bạo hỏi thêm:

– Thấy sách chép rằng: Ngài rất kì lạ, sinh ra được ba năm mà không nói, đến khi sứ giả đi tìm người tài thì ngài mới cất tiếng nói đầu tiên có phải không?

Thánh Gióng bình tĩnh trả lời:

– Đúng là ta đến ba tuổi vẫn không biết nói, nhưng khi giặc Ân đến thì ta căm giận quá mà vươn vai đứng dậy!

“Đúng thật!” – em thầm nghĩ. Em đang định hỏi thêm câu nữa, thì bỗng có ai nói to:

– Dậy thôi, chuẩn bị đi học rồi!

– Em giật mình thức giấc. Thì ra, chỉ là một giấc mơ, giấc mơ thật thú vị.

Trên đường đi học, em lại nghĩ đến Thánh Gióng. Tai em còn văng vẳng lời trò chuyện với tráng sĩ. Thánh Gióng sâu sắc thật. Phải có lòng yêu nước tha thiết mới có thể vươn vai thành người có sức khỏe phi thường để giết giặc. Cả dân tộc Việt Nam sẽ mãi mãi biết ơn Thánh Gióng.

Nguồn: Tổng Hợp