Hướng dẫn viết bài nghị luận “Nếu không có mục đích, anh không làm được gì cả. …”

Bài văn mẫu lớp 8: Nghị luận “Nếu không có mục đích, anh không làm được gì cả. …”là tài liệu cực kì hữu ích mà muốn giới thiệu đến quý thầy cô giáo cùng các bạn học sinh lớp 8 cùng tham khảo.Tài liệu bao gồm dàn ý chi tiết kèm theo 3 bài văn mẫu được chọn lọc từ các bài văn hay nhất của các bạn học sinh trên toàn quốc. Hy vọng tài liệu giúp các em có thêm nhiều ý tưởng, gợi ý cho việc hoàn thiện bài văn của mình. Mời các bạn cùng tham khảo và tải tài liệu tại đây.

Gợi ý làm bài

1. Giải thích:

– Mục đích: Là chỗ để mình hướng đến mà thực hiện.

– Mục đích tầm thường: chí hướng quá bé nhỏ.

Ý nghĩa câu nói: con người sống phải có ước mơ, lí tưởng và khát vọng lớn lao, đế hoàn thiện nhân cách, nâng lực giúp mình, giúp đời.

2. Bình luận:

– Sống không có mục đích, giống như chiếc thuyền lênh đênh ngooài đại dương mà không có la bàn —> dễ lạc lối. Người sống không mục đích sẽ trở thành những con người sống kiếp “đời thừa” vô nghĩa, vì “không làm. được gì cả”.

– Không có khát vọng sống cao đẹp, không có mục đích lớn lao (sống quá vị kỉ) con người trở nên tầm thường-> cuộc sống vật chất, tinh thần, trí tuệ nghèo nàn

—> đất nước lạc hậu.

+ Nêu dẫn chứng những con người suốt đời sống có mục đích cao cả —> lợi ích.

+ Nêu dẫn chứng những con người suốt đời sông không có mục đích —> vô ích.

3. Liên hệ bản thân

– Khẳng định câu nói trên là đúng đắn ở mọi thời đại.

 

Nếu không có mục đích, anh không làm được gì cả – Mẫu 1

Trong xã hội, có người công thành danh toại, cũng có kẻ suốt đời lao đao, lận đận chẳng làm nên chuyện gì đáng kể. Có người sống không hề băn khoăn về mục đích sống, tựa như con tàu ra biển không xác định hướng đi, sống không biết ai, chết chẳng ai hay. Lại có người ý đồ thì rất lớn mà sự nghiệp rất nhỏ. Chuyện thành công hay thất bại do rất nhiều nguyên nhân tạo nên, trong đó chủ yếu là tính “mục đích”. Vì vậy Đi-đơ-rô đã nhận xét: “Nếu không có mục đích, anh không làm được gì cả. Anh cũng không làm được cái gì vĩ đại nếu mục đích tầm thường”.

Câu nói của ông đề cập đến tính “mục đích” của mọi công việc, mọi hoạt động của con người. Con người phải có mục đích sống. Mục đích sống tốt đẹp là nguồn động viên con người phấn đâu để đạt được kết quả tốt đẹp hơn, sống hữu ích hơn trong xã hội. Nhận xét trên của Đi-đơ-rô hoàn toàn chính xác. Nó sẽ hướng mọi suy nghĩ, hành động, tập trung ý chí, nghị lực của con người để đạt được yêu cầu đã đặt ra.

“Mục đích” là kim chỉ nam của con người cho nên con người không thể sống, làm việc mà không có “mục đích” nào cả.

Con người có trí tuệ soi sáng nên thường đặt ra yêu cầu cụ thể trước mỗi việc làm hay còn gọi là mục tiêu hành động và trí tuệ chi phối mọi suy nghĩ. Loài người thường dùng lí trí để phân biệt đúng sai, nên hay không nên khi hành động. Hành động thiếu inục đích thường không có hiệu quả. Trước khi làm một việc gì, con người thường đặt ra “mục đích” ấy. Từ trước tới nay, đã có bao nhiêu nhà bác học nghiên cứu, tìm tòi, sáng tạo trên mọi lĩnh vực để đem lại những kết quả tốt đẹp nhất, nhăm mục đích cải thiện đời sống con người. “Mục đích” sẽ mở ra phương hướng, dẫn dắt mọi hoạt động của con người.

Có “mục đích”, con người mới có động lực thúc đẩy trong công việc, có niềm vui và niềm tin vào việc mình làm. Ngược lại, nếu sống không có “mục đích”, con người sẽ trở nên thụ động, bạc nhược và vô dụng, cuộc đời mất hết ý nghĩa.

Thế nào là “mục đích tầm thường”? Một kẻ chĩ nghĩ đến quyền lợi của cá nhân, làm gì cũng chỉ nhằm đạt kết quả cho cá nhân mình, cho gia đình mình mà không nghĩ đến quyền lợi cùa những người xung quanh thì “mục đích” ấy là “mục đích” tầm thường, ích kĩ. Cách sống của người đó không có ích cho cộng đồng. Bên cạnh đó, không ít người sông có mục đích cao thượng tốt đẹp. Họ là những con người có ích cho xã hội, gia đình và suốt đời công hiến cho dân, cho đất nước, không màng gì đến bản thân. Họ sẵn sàng hi sinh tất cả để đất nước ngày càng giàu đẹp, nhân dân ngày càng sung sướng.

Động cơ nào thúc đẩy họ làm việc quên mình nếu không phải là “mục đích” đẹp đẽ và cao thượng? Như vậy, “mục đích” cao thượng chính là ngọn đuốc chỉ đường, là nguồn sức mạnh động viên con người tập trung ý chí, nghị lực và trí tuệ để thực hiện tốt mọi công việc. Nhờ có “mục đích” lớn và tinh thần làm việc không mệt mỏi mà các nhà khoa học đã sáng tạo ra bao công trình vĩ đại cho nhân loại.

Thực tế lịch sử cho thấy những tên tuổi lưu danh muôn đời đều là những người có “mục đích” sống lớn lao, cao cả. Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Quang Trung, Hồ Chí Minh… cùng chung một khát vọng: bảo vệ Tổ quôc, đánh đuổi ngoại xâm, giành chủ quyền độc lập, tự do thiêng liêng cho dân tộc. Công lao to lớn của các vị anh hùng đó đời đời được nhân dân ca tụng và ghi nhớ.

Trong hoàn cảnh đổi mới hiện nay, các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước ta ngày đêm trăn trở, tìm đường đi đúng đắn nhất để khôi phục và phát triển kinh tế, nâng cao mức sống cho nhân dân, xây dựng một đất nước Việt Nam giàu mạnh như Bác Hồ hằng mong muôn. Đó là “mục đích” tốt đẹp. “Mục đích” đó đã tạo ra sức bật mới cho toàn dân tộc. Nhân dân ta bước đầu đã gặt hái được những thành công đáng kể.

Là thành viên còn nhỏ tuổi trong gia đình và xã hội, được cha mẹ cho ẹắp sách đến trường, liệu có ai đặt câu hỏi: “Học để làm gỉ” hay không? Nếu chúng ta xác định không đúng thì dễ nhụt chí nản lòng khi gặp khó khăn trong học tập. Quá trình học từ lớp 1 đến lớp 12 phải là quá trình rèn luyện phấn đâu không mệt mỏi của người học sinh. Vậy học đế làm gì? Học để ngày mai bước vào đời có một vốn kiến thức tối thiểu để “làm người”. Học để hiểu được điều hay lẽ phải. Học để khi trưởng thành có thể làm việc tự nuôi mình, giúp gia đình và giúp đời.

Nhưng mục đích tốt đẹp của mỗi người không phải tự nhiên mà có. Nó là kết quả của một quá trình rèn luyện và phấn đấu lâu dài của mỗi cá nhân. Ớ lứa tuổi học sinh chúng ta, mục đích cao đẹp không phải là cái gì xa xôi, khó đạt tới.

Chúng ta cần có nhận thức đúng đắn: học tập là để nâng cao trình độ hiểu biết, nắm vững khoa học kĩ thuật, sau này dùng những tri thức đã học được để phục vụ đồng bào, Tổ quốc. Việc học tập của chúng ta hôm nay sẽ quyết định tương lai của đất nước ngày mai. Như vậy chúng ta đã có được mục đích tốt đẹp.

 

Nếu không có mục đích, anh không làm được gì cả – Mẫu 2

Đi-đơ-rô là nhà văn, nhà lí luận, phê bình nghệ thuật, nhà triết học duy vật vĩ đại của nước Pháp trong thế kỉ XVIII. Hình ảnh Đi-đơ-rô, hình ảnh nhà tư tưởng lớn, hơn hai thế kỉ nay được đông đảo độc giả vô cùng hâm mộ. Khi nói về lẽ sống, mục đích của cuộc đời, ông từng nhắc nhở độc giả gần xa, đặc biệt là tuổi trẻ trong các học đường câu nói bất hủ: “Nếu không có mục đích, anh không làm được gì cả, anh cũng không làm được cái gì nếu như mục đích tầm thường”

Mục đích là gì? Mục đích là chỗ người ta nhằm tiến tới, cái mà người ta nhằm thực hiện cho bằng được.

Tầm thường nghĩa là nói dưới mức trung bình. Mục đích trung bình, mục đích tầm thường là mục đích chẳng có gì cao xa, chỉ nhỏ bé, nhạt nhẽo.

Mục đích cuộc sống thường gắn liền với lẽ sống và lí tưởng của mỗi người. Phải sống như thế nào, học tập và làm việc như thế nào thì mới thực hiện được mục đích, ước mơ của mình. Có mục đích gần mà cũng có mục đích xa, có mục đích cao cả nhưng cũng có mục đích tầm thường, nhỏ bé. Mục đích thường gắn với ước mơ, hoài bão. Có mục đích cao cả, đúng đắn mới tạo thành động lực, sức mạnh, giúp ta vươn tới làm nên sự nghiệp, giúp ích cho đời.

Câu nói của Đi-đơ-rô không chỉ nói lên tẩm quan trọng của mục đích sống mà còn nhắc nhở mọi người phải sống với mục đích cao cả, không nên sống với mục đích tầm thường.

Câu nói của Đi-đơ-rô là một lời giáo huấn hàm chứa tư tưởng sâu sắc, tiến bộ. Nếu không có mục đích, anh chẳng làm nên công trạng gì. Và anh chỉ sống cho hiện tại, không hề nghĩ tới ngày mai. Cuộc đời anh trở nên nhỏ nhoi, thấp hèn, chật hẹp, chỉ là phường giá áo túi cơm. Sống không có mục đích thì người ta chỉ nhìn thấy những lợi ích vặt vãnh, ti tiện hàng ngày, lãng phí thời gian, phí hoài tuổi trẻ. Cuộc sống trờ nên tẻ nhạt vì không biết tu dưỡng đạo đức, học hành mở mang trí tuệ, trau dồi nhân cách, tài năng. Sống không có mục đích là sống thừa, sống theo bản năng. Sống không có mục đích, không chỉ không có hạnh phúc mà còn là nguồn gốc của mọi điều xấu, điều ác trong xã hội.

Nếu mục đích tầm thường anh cũng không làm được cái gì vĩ đại. Sống bằng mục đích tầm thường, anh sẽ bị buộc chặt vào danh lợi, ham muốn tầm thường. Cuộc đời anh quẩn quanh, không bao giờ nghĩ tới chuyện cao xa, bay bổng sống không có ước mơ, khát vọng. Con chim cánh nhỏ, sức yếu không thể bay cao, bay xa. Chỉ có đại bàng mới tung cánh gió bốn phương trời được. Sống với mục đích tầm thường, con người ta tự bằng lòng với mình, không chịu học tập nên không có tài năng. Không có tài năng thì chẳng làm được cái gì vĩ đại, phi thường như Đi-đơ-rô đã nói.

Xưa và nay, lịch sử loài người cũng như lịch sử dân tộc ta đã chứng minh một cách hùng hồn rằng, các anh hùng, các danh nhân… tên tuổi sáng ngời sử sách là những nhân vật vĩ đại đã sống và chiến đấu vì một mục đích cao cả, vĩ đại:

Lê Lợi và Nguyễn Trãi:

“Ngẫm thù lớn, há đội trời chung,
Căm giặc nước thề không cùng sống”
(Bình Ngô đại cáo)

Phan Bội Châu:

“Muốn vượt biển Đông theo cánh gió,
Muôn trùng sóng bạc tiễn ra khơi”.
(Xuất dương lưu biệt)

Và Hồ Chí Minh:

“Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành.”

Có tâm hồn đẹp mới biết sống có mục đích. Có ý chí và bản lĩnh phi thường mới thực hiện được mục đích vĩ đại, cao cả. Tuổi trẻ chúng ta ngày nay phải phấn đấu trở thành ngưòi công dân tốt, ngựời lao động chân chính, người lao động có kĩ thuật hiện đại và sáng tạo trong nên kinh tế thị trường, để góp phần xây dựng đất nước phồn vinh, công nghiệp hoá và hiện đại hoá đất nước.

Sống vì mục đích đúng đắn, cao cả, học sinh mới thực hiện được lời Bác Hồ dạy: “Non sổng Việt Nam có trưở lên vang hay không, dân tộc Việt Nam có được vẻ vang sánh vai các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các cháu”.

Có được giáo dục, được học hành chu đáo, chúng ta mới sống có mục đích đẹp đúng đắn, cao cả. Khi đã có mục đích sống đẹp, đúng đắn, chúng ta phải biết phấn đấu đến cùng để thực hiện ước mơ, hoài bão của mình. Mọi thành quả trên hành trình đi tới tương lai đâu dễ gặt hái? Phải bền chí và có quyết tâm cao để chiến thắng mọi trở lực trên đường đời. Chúng ta càng thấm thìa bài thơ của Bác Hồ:

Đi đường mởỉ biết gian lao,
Núi cao rồi lạt núi cáo trập trùng.
Núi cao lên đến tận cùng,
Thu vào tầm mắt muôn trùng nước non”.
(Đi đường)

Câu nói của nhà văn Đi-đơ-rô thật sâu sắc và chí lí. Đã hơn hai thế kỉ qua, câu nói của ông vẫn sáng ngời chân lí, nó trở thành một danh ngôn, có sức cảm hoá kì diệu. Thực hiện đúng câu nói của nhà văn thế kỉ Ánh sáng cũng có nghĩa là chúng ta đã “Sống, chiến đấu, lao động và học tập theo gương Bác Hồ vĩ đại”.

 

Nếu không có mục đích, anh không làm được gì cả – Mẫu 3

Cuộc sống là thế muốn có thành công thì phải có mục đích được đặt ra. Khi có mục đích rồi thì mới có thể có những kế hoạch mà để hoành thành những công việc đó. Có lẽ chính vì vậy Đi-đơ-rô đã nhận xét: “Nếu không có mục đích, anh không làm được gì cả. Anh cũng không làm được cái gì vĩ đại nếu mục đích tầm thường”.

Có lẽ rằng chính câu nói của ông cũng như đã đề cập đến tính “mục đích” của mọi công việc, mọi hoạt động của con người. Con người sống trên đời này phải có mục đích sống. Và ta có thể khẳng định chính những mục đích sống tốt đẹp là nguồn động viên con người có thể thêm sự phấn đâu để đạt được kết quả tốt đẹp hơn, sống hữu ích hơn trong xã hội. Và quả thực nhận xét trên của Đi-đơ-rô hoàn toàn chính xác. Nó dường như sẽ cho những hướng mọi suy nghĩ, hành động, tập trung ý chí, nghị lực của con người để đạt được yêu cầu đã đặt ra.

“Mục đích” được coi là kim chỉ nam của con người cho nên bản thân mỗi con người không thể sống, làm việc mà không có “mục đích” nào cả.

Con người khi mà chúng ta có trí tuệ soi sáng nên thường đặt ra yêu cầu cụ thể trước mỗi việc làm hay còn gọi là mục tiêu hành động và chính sự trí tuệ chi phối mọi suy nghĩ. Và hơn bất kỳ loài vật nào trên trái đất thì con người thường dùng lí trí để phân biệt đúng sai, nên hay không nên khi hành động. Có thể thấy rằng những hành động thiếu mục đích lại như thường không có hiệu quả. Và khi bắt tay làm một việc gì, con người thường đặt ra “mục đích” ấy. Và có thể thấy được từ trước tới nay, thì dường như cũng đã có bao nhiêu nhà bác học nghiên cứu, tìm tòi, sáng tạo trên mọi lĩnh vực để có thể đem lại những kết quả tốt đẹp nhất, nhằm một mục đích cải thiện đời sống con người. Vì vậy mà “Mục đích” sẽ mở ra phương hướng, dẫn dắt mọi hoạt động của con người.

Khi con người mà có “mục đích”, con người mới có động lực thúc đẩy trong công việc, có niềm vui và niềm tin vào việc mình làm. Và ngược lại, nếu như con người ta sống không có “mục đích”, con người lúc này cũng sẽ trở nên thụ động, bạc nhược và vô dụng, cuộc đời mất hết ý nghĩa.

Ta hiểu như thế nào là “mục đích tầm thường”? Và đó chính là một kẻ chĩ nghĩ đến quyền lợi của cá nhân, đó là một kẻ làm gì cũng chỉ nhằm đạt kết quả cho cá nhân mình, cho gia đình mình mà không nghĩ đến quyền lợi của tất cả những người xung quanh thì “mục đích” ấy được xem là “mục đích” tầm thường và thật là ích kỷ. Cách sống của người đó không có ích cho cộng đồng. Bên cạnh đó, cũng đã có không ít người sông có mục đích cao thượng tốt đẹp. Dường như ở họ là những con người có ích cho xã hội, gia đình và có thể thấy được trong suốt đời công hiến cho dân, cho đất nước. Họ như đã không màng gì đến bản thân. Họ cũng đã sẵn sàng hi sinh tất cả để đất nước ngày càng giàu đẹp hơn và cả nhân dân ngày càng sung sướng.

Vậy có thể nói động cơ nào thúc đẩy họ làm việc quên mình nếu không phải là “mục đích” đẹp đẽ và cao thượng? Có lẽ chính vì như vậy, “mục đích” cao thượng chính là ngọn đuốc chỉ đường, và nó dường như cũng chính là nguồn sức mạnh động viên con người tập trung ý chí, nghị lực và trí tuệ để thực hiện tốt mọi công việc. Và cũng chính nhờ có “mục đích” lớn cũng như và tinh thần làm việc không mệt mỏi mà các nhà khoa học đã sáng tạo ra biết bao nhiêu những công trình vĩ đại cho nhân loại.

Thực tế lịch sử đã chứng minh cho chúng ta thấy những tên tuổi lưu danh muôn đời đều là những người có “mục đích” sống lớn lao vì nước vì dân cả. Đó chính là hai Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Quang Trung, Hồ Chí Minh… cùng chung một khát vọng đó chính là được bảo vệ Tổ quốc đánh đuổi ngoại xâm, giành chủ quyền độc lập, tự do thiêng liêng cho dân tộc. Công lao to lớn của các vị anh hùng đó đời đời được nhân dân ca tụng và ghi nhớ.

Còn đối vói trong hoàn cảnh đổi mới hiện nay, thì dường như các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước ta ngày đêm trăn trở, cũng như đã tìm đường đi đúng đắn nhất để khôi phục và phát triển kinh tế, nâng cao mức sống cho nhân dân, xây dựng một đất nước Việt Nam giàu mạnh như Bác Hồ hằng mong muôn. Và có thể nói rằng đó chính là “mục đích” tốt đẹp. Vấn đề “Mục đích” đó dường như cũng đã tạo ra sức bật mới cho toàn dân tộc. Và có thể nói nhân dân ta bước đầu đã gặt hái được những thành công đáng kể.

Là một học sinh, chúng ta cũng phải có những mục đích bước đầu để có thể hoàn thành và phấn đấu. Mục đích càng cao đẹp mà bản thân càng theo đuổi và có những chiến lược cụ thể đặt ra. Chắc chắn rằng một ngày không xa bạn sẽ thành công.

Chúng ta ngày nay cũng phải cần có nhận thức đúng đắn đó chính là học tập là để nâng cao trình độ hiểu biết, nắm vững khoa học kĩ thuật, sau này dùng những tri thức đã học được để phục vụ cho đồng bào, Tổ quốc Việt Nam. Có thể nói rằng việc học tập của chúng ta hôm nay cũng sẽ quyết định tương lai của đất nước ngày mai. Và có như vậy chúng ta đã có được mục đích tốt đẹp.

Nguồn: Tổng Hợp