Hướng dẫn soạn bài “Cảm nghĩ khi xa nhà”văn học 10 hay nhất

Cảm nghĩ khi xa nhà những cảm xúc thật nhất, chân thành nhất của những ai đã và đang sống xa gia đình, xa nơi mình sinh ra. Hãy cùng tham khảo bài văn mẫu Cảm nghĩ khi xa nhà được chúng tôi đăng tải ngay sau đây.Tài liệu được thể hiện chi tiết và ngắn gọn nhất dành cho bạn học sinh lớp 10.Hi vọng qua tài liệu này các bạn đã có được những sự tham khảo để làm văn tốt hơn. Chúc các bạn thành công, học tập tốt.

 

Cảm nghĩ khi xa nhà – Mẫu 1

Mưa! Lại mùa mưa. Tôi lặng lẽ đứng ngoài lan can phòng học buồn bã nhìn những cơn mưa ồn ào đổ xuống… Vậy là tôi đã xa quê thật rồi!

Trường mới, bạn bè mới,, cuộc sống mới… càng làm cho những hình ảnh tuổi thơ lại hiện về trong tôi da diết. Sân trường kia đâu có những hàng cây nở hoa vàng rực rỡ, đâu có những trò chơi dân dã của quê tôi. Chỉ có hàng phượng già và những cây bằng lăng hết mùa hoa nở, xanh nhẫn nại trong chiều. Tất cả lạ lẫm trước tôi, làm cho tôi lẻ loi, lạc lõng. Thầy có cùng khác, giọng giảng bài nghe lạ quá! Tiếng thầy vẫn ấm, nhưng không xua tan được những bỡ ngỡ ban đầu trong tôi. Tôi chỉ thấy nhớ nhà, nhớ lớp, nhớ quê… Tất cả cứ hiện về trong tôi ập ào và da diết!

Tôi nhớ lớp nhớ lũ bạn, cùng bạn thường rủ nhau hái hoa dại ép, màu tím thủy chung của loài hoa trinh nữ khô giòn trong trang sách, có hôm tranh nhau làm từng bông vỡ vụn, tiếc ngẩn ngơ rồi lại cười giòn tan! Nhớ những ngày dong đuổi đạp xe, con đường tới trường thơm mùi cỏ ướt, tôi thường hít và thích thú trước ánh mắt tròn xoe của bọn bạn. Hình như chỉ mình tôi cảm nhận được cái mùi của ban mai ấy. Giờ con đường tôi đi, chỉ toàn bê tông vững chắc đâu còn chỗ cho cỏ nữa đâu. Bạn bè tôi chắc giờ đang nhớ tôi nhiều lắm, có khi còn khóc nữa; chúng nó ép hộ hoa cho tôi không? Có chờ tôi trở về để đi tiếp con đường tuổi nhỏ, để dệt những buổi chiều chăn trâu, cắt cỏ, cỏ may cứa vào chân ran rát. Tan chiều, thường ngồi lại gỡ cỏ cho nhau, rồi chọc nhau cười vang cả đồng quê. Tôi nhớ dòng sông nhỏ cạnh nhà tôi, nơi tôi và em gái thường thả thuyền tre, và tin thuyền sẽ trôi ra biển. Xa tôi rồi, em tôi có còn thả nữa, hay sẽ viết thư vào lá, thả xuống dòng nước trong: Lá thư cầu nguyện! Em cầu nguyện cho tôi bình yên nơi phố phường xa lạ, để sớm trở về thăm em và chơi cùng kể cho em nghe về vùng đất mới, về bạn mới, trường mới…

Những bờ hoa dại trắng nơi tôi và em thường dắt nhau ra hái bây giờ có nờ nữa không? Bây giờ chĩ mình em ngồi bên bàn học, chẳng có ai la rầy em nữa, chẳng có ai giúp em giải những bài tập khó, em có buồn không! Ôi, những buổi chiều, được cùng em mang diều chạy trên bờ đê lộng gió. Sao vui đến thế? Bây giờ ai giúp em thả vầng trăng xanh ấy mỗi chiều? Em có tự làm không?

Bạn bè tôi giờ ra sao? Tôi nhớ tiếng cười, nhớ giọng nói, ánh mắt của từng đứa. Nhớ cả những giờ phút chia tay, bạn bè chúc nhau thi đậu. Vậy mà nay không còn đi chung trên con đường tới lớp, không được học chung dưới một mái trường. Mười lăm tuổi đầu, tôi khăn gói lên đường, xa tất cả để đến một Thành phố lạ. Đã bắt đầu một cuộc sống phải lo toan. Chiều tan học, tôi một mình lang thang đạp xe trên phố. Mưa tầm tã suốt những ngày qua, tiếng ồn ào không đủ làm cho thành phố bớt ưu tư, lòng tôi trĩu nặng. Mưa hắt vào mặt ran rát, buồn đến phát khóc. Nhớ bố mẹ, nhớ bà, và nhớ em quá đỗi! Chiều nay, không có Mai, có Hồng đạp xe bên tôi nữa, không được bỏ áo mưa ra để tắm trọn một đường mưa. Bây giờ, lỡ xe tôi hư hỏng, ai sẽ vác giùm tôi như Hồng? Lỡ tôi khóc, ai dỗ tôi như Mai? Không ai cả, chi mình tôi đi trong chiều giá lạnh. Tôi cũng không được xà vào bếp với bà, để được bà xoa dầu âu yếm, không được mẹ vồn vã, lo lắng đưa cho chiếc khăn lau những giọt nước mưa đọng trên mặt, không được tắm nồi nước lá thơm bà nấu nữa, bữa cơm chiều cũng vắng tôi, cả nhà sẽ nhắc tôi thật nhiều hay mẹ lại khóc? Em chẳng còn ai tranh ti vi nữa, mẹ cũng không phải làm trọng tài phân xử. Tôi đi rồi, mọi thứ cũng đổi thay…

Chiều nay tôi không được trốn mẹ ra bờ sông đứng nhìn cánh đồng quê lênh láng nước; nhưng tôi vẫn biết, lúa quê mình đã chìm dưới biển nước mất rồi. Thương những bác nông dân cần cù, chăm chỉ để đến ngày này lũ lụt ùa về mất trắng một mùa vui. Chiều nay, nước lên đến ngõ nhà tôi chưa? Mẹ có ngồi bần thần bên cửa nữa? Mất mùa rồi… lại tháng ba ám ảnh. Mắt bố đầy âu lo.

Mưa ơi! Chiều nay không được trùm chăn chờ bố đi giăng lưới về nữa. Những con cá vẫn quẫy một vùng ký ức của tôi, ký ức có tiếng cười của bố lẫn vào mưa, có dáng bà lưng còng bên bếp lửa, khói chiều nghiêng trên mái bếp bình yên. Không được hái cho bà những lá trầu vàng rộm nữa, vườn trầu mưa này có run rẩy tàn đi? Thành phố ơi, sao lạ nhiều đến vậy, mưa thật nhiều và chỉ có mình tôi.

Con đường tôi đi, xe cộ tấp nập qua, hối hả quá, và cũng vô tình quá! Tôi chạnh lòng thấy bác xe ôm, lặng lẽ đứng chờ khách dưới mưa. Giờ này ai cũng được trở về sum họp với gia đình, mà bác như cây cột đến nhẫn nại bám trụ các ngả đường dù nắng, dù mưa, dù ngày hay tối. Tôi lại nhớ bố, nhớ những đêm bố đi gác, căn nhà như trống trải hơn, tôi thường nằm thấp thỏm, chỉ chờ tiếng bước chân nặng nề quen thuộc bước vào nhà, tôi mới bình yên chìm vào giấc ngủ. Giờ này, các cô, các bác bán hàng rong cũng vội vã đi về trên những vỉa hè. Nhìn đế dép mòn vẹt tôi tự hỏi những bàn chân này đã đi không biết bao nhiêu nẻo đường, qua bao nhiêu con phố, qua bao nhiêu ngày đòn gánh trên vai? Tôi lại nhớ bờ vai của mẹ, của bà, cái bờ vai suốt một đời gồng gánh, giờ đã thành chai. Bờ vai ấy đã cho tôi những giấc ngủ bình yên, cho tôi sự chở che lúc vui, buồn trẻ dại. Tôi thấy lòng nhẹ hơn, khi bên mình không có người thân bè bạn, nhưng vẫn có những con người tôi rất đỗi tin yêu. Tôi thấy được hình ảnh bố mẹ tôi trong hình dáng những con người lao động nơi này; thấy như được đồng cảm, sẻ chia. Xa nhà rồi, không còn được bà, bố mẹ cưng chiều chăm bẫm mới hiểu được tình yêu thương vô hạn mà mình được đón nhận, mới thấm thìa nỗi vất vả, khó khăn của gia đình. Mới thấy mình còn bé nhỏ biết bao nhiêu.

Mải miên man trong suy nghĩ, chợt thấy tiếng cười quen quen của ai đó cất lên. Tôi giật, mình ngoái lại, các bạn trường tôi đang cười nói vui vẻ, hồn nhiên, tiếng cười sao thân thương quá! Tôi bỗng thèm khát sự vô tư kia, thèm được nô đùa, thèm được cùng nhau đi dạo dưới sân trường, chia sẻ cho nhau nỗi nhớ quê nhà. Tôi nhớ lại lớp mới của tôi, chỉ vẻn vẹn ba mươi đứa con gái, nhiều khi nhìn nhau còn lúng túng. Nhưng có những nhóm bạn đã hòa nhập thân quen, trò chuyện rôm rả làm rộn lớp học buổi chiều. Sao tôi lại chưa làm điều đó, tất cả cũng đều như tôi mới từ giã mái trường cấp hai quê nhà đầy kỉ niệm, sao không cười với nhau và hỏi thăm nhau, tâm sự cùng nhau? Tôi muốn ùa nhanh vào lớp, để hỏi thăm từng bạn, kết thân và góp một tiếng cười vào không khí lớp. Nhưng chiều sắp tàn rồi, tôi phải về, chú dì đang chờ tôi, phố núi đang chờ tôi. Nhất định ngày mai tôi sẽ trò chuyện cùng các bạn, không đứng ngoài lan can một mình nữa! Tôi thấy bà, bố mẹ hình như đang cười với tôi:… xa nhà nhưng tôi vẫn thấy như lúc nào mọi người cũng ở bên tôi, ai cũng muốn tôi vui, tôi hòa nhập nhanh vào cuộc sống mới.

Ùa nhanh ra sân, những giọt mưa vẫn còn nặng, bong bóng vỡ đều trên nền xi măng trắng xóa. Bà ơi, bố mẹ ơi con sẽ tập trưởng thành.

 

Cảm nghĩ khi xa nhà – Mẫu 2

Những ngày này, đất trời Hà Nội như ngập trong biển nước. Bầu trời xám xịt. Trời mưa! Mưa kéo dài! Mưa như xối xả, như trút nước. Tôi một mình co ro trong chiếc chăn mỏng, thu mình lại trong góc nhà. Trời không lạnh mà lòng tái tê. Căn phòng trống vắng. Cô đơn lạnh lẽo và trong tôi bỗng ùa về hình ảnh cha mẹ, các em. Nhớ gia đình da diết. Lòng thắt lại. Ánh mắt vô định với những ước ao. Ước ao được nghe một tiếng cười, tiếng nói của cha mẹ, của em thơ để lòng vơi đi nỗi nhớ, nỗi cô đơn, để căn phòng bớt lạnh lẽo. Nhưng sao xa vời! Và tiếng khóc nấc lên từng hồi xen lẫn tiếng mưa nhạt nhòa.

Tuổi mười sáu, lần đầu tiên sống xa gia đình, xa cha mẹ và các em, xa quê hương. để nhập học một trường cấp ba ở Hà Nội. Trước ngày nhập học, háo hức về một cuộc sống mới, về một cuộc sống tràn đầy màu hồng với sự tự do, tự lập ở đất Hà Nội nhưng khi đặt chân đến đây mới thấu hết mọi khó khăn vất vả của cuộc sống trọ khi học xa nhà.

Con còn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, ngày cùng cha ra Hà Nội làm thủ tục nhập học. Lần đầu tiên đặt chân lên đất Hà thành, bầu trời xám xịt và mưa y như hôm nay. Sau khi cha lo lắng hết các thủ tục nhập học, phòng trọ cho đứa con nhỏ, cha vội vã về vì còn nhiều công việc đang dở dang ở quê nhà. Giây phút cha bước lên xe bus, tôi chỉ cắn chặt môi mà sao vẫn khóc lên thành tiếng. Lúc cha quệt ngang dòng nước mắt nhìn con với bao sự kỳ vọng mà lòng chợt thắt lại. Khi bóng cha dần khuất, tôi chẳng biết mình đã mười tám tuổi, cứ khóc òa như thuở còn bé thơ.

Những ngày sống một mình mới cảm nếm được tình yêu gia đình. Có những buổi trưa tan học trở về nhà, mở cửa phòng ra, tự an ủi bản thân rằng mẹ luôn kề bên, tôi khẽ cất tiếng gọi âu yếm, nũng nịu “Mẹ ơi”. Nhưng đáp trả chỉ là sự im lặng của bốn bức tường trắng xóa. Tôi phải tập chấp nhận rằng chỉ mỗi một mình tôi thôi. Một mình thôi! Lòng chùng xuống và sự trống trải bỗng chốc xâm chiếm cả căn phòng.

Nhớ lúc còn ở quê nhà, khi tôi đi học về “đã sẵn cơm mẹ nấu”, chỉ việc tranh giành với em. Còn bây giờ đi học về tôi không muốn đi chợ, nấu nướng. Không phải vì tôi không biết làm nhưng tôi sợ sự cô đơn và cần lắm những bữa cơm gia đình, sự quan tâm của cha mẹ, tiếng nói cười của em thơ. Có khi vừa ăn cơm, trong lòng vừa thổn thức suy nghĩ: “Lúc mình ở nhà, giờ này cha mẹ và em đang đợi mình về ăn cơm”. Nụ cười của mẹ, giọng nói của cha và cảnh tượng gia đình quây quần bên nhau cứ hiện lên trong tâm trí. Mỗi khi nhớ gia đình quá, tôi gọi điện về cho mẹ để được nghe giọng nói, những lời an ủi, động viên và giọng mẹ đầy quan tâm: “trưa nay con ăn gì, cả nhà đang ăn cơm, thiếu mình con, em không phải tranh giành với ai nữa cả”. Mẹ vừa cúp máy tôi lại ngồi khóc thút thít.

Nỗi nhớ cứ thế cùng những giờ học miệt mài, những bữa cơm, những giấc ngủ với tiếng nấc xen lẫn giọt lệ lăn dài. Và tôi thấy mình như một con chim non lần đầu tập bay, yếu ớt và khập , cảm thấy cuộc sống sao mà khó khăn quá! Vừa thiếu thốn tình cảm vừa khó hòa nhập.

Tôi cảm thấy ngày xưa được thầy cô bạn bè quý mến thương yêu thì giờ đây chỉ thấy sự thờ ơ, không ai biết mình và mình cũng chẳng biết ai. Không còn được thầy cô kèm cặp, bạn bè cùng tỉ tê với nhau. Vì vậy nên tôi như thu mình lại, chỉ một mình đến lớp, nghe giảng rồi lại một mình thui thủi về phòng. Luôn là cái cảm giác thiếu tình người, lạc lõng và tẻ nhạt.

Một năm qua rất nhanh, mới đó thôi nhưng giờ tôi gần được nghỉ hè. Một năm đầy thử thách cùng với bao tâm trạng cảm xúc mà cứ ngỡ như mới hôm qua. Giờ đây, tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều, thấm thía cuộc sống hơn và rút ra được nhiều kinh nghiệm cho bản thân hơn. Tôi cũng quen được nhiều bạn mới, những người bạn đích thực, tìm được những tình cảm khác cũng quý trọng và thân thương như tình cảm gia đình.

 

Cảm nghĩ khi xa nhà – Mẫu 3

Tôi, một cô học sinh mới 16 tuổi, nếu như người ta đi học đại học, học nghề, học cao đẳng phải xa nhà cũng đã chạm ngưỡng 19 – 20 tuổi và cũng đã trưởng thành, chững chạc còn tôi chỉ là chuyển trường cấp ba đã phải đi học xa nhà, còn non nớt và ít va chạm cuộc sống. Tôi không hối hận về lựa chọn và quyết định của mình khi cố gắng thi vào trường cấp ba trên thành phố để có cơ hội học tập, phát triển tốt hơn. Nhưng khi đã bước chân trên lựa chọn ấy, sống tại nơi đất khách quê người tôi mới thấu nhiều điều, biết bao cảm xúc, bao nỗi nhớ cứ quẩn quanh bên tôi.

Suốt những năm tháng trước đây, tôi chưa từng nghĩ đến sẽ có ngày mình sẽ sống tự lập, rời xa gia đình và sống một mình ở một nơi xa lạ, nhưng ngày ấy đã đến và tôi đang sống trong những ngày tháng ấy. Lần đầu sống xa nhà, xa gia đình, xa xóm làng quen thuộc, xa bạn bè thân thương, tôi xa tất cả mọi thứ vốn gắn bó và gần gũi với tôi, buộc phải hòa nhập, làm quen với nơi ở mới, môi trường mới, gặp những con người mới và tập một cuộc sống mới. Tuy còn nhiều bỡ ngỡ nhưng tôi tin rằng tất cả những gì mới lạ lâu rồi cũng thành quen thôi, mới đầu có thể sẽ rất khó khăn nhưng tôi tự nhủ bản thân mình phải mạnh mẽ vượt qua mọi thứ, chủ động và tự lập hơn vì giờ đây chỉ còn mình tôi đương đầu với đoạn đường sinh hoạt và học tập sắp tới. Ngày bố đưa tôi đi tìm phòng trọ, hai bố con cũng tất bật sắm sửa rồi bố cũng chẳng dặn dò được gì nhiều, nhưng trước đó bố mẹ cũng đã ủng hộ quyết định của tôi nên luôn động viên và tiếp thêm sức mạnh cho tôi, tôi lấy đó làm điểm tựa để mình phấn đấu học tập.

Bước vào cuộc sống ở nơi xa lạ, những ngày đầu tôi mới nhớ về quê nhà làm sao, ở thành phố chật chội đông đúc chỉ toàn phố xá, hàng quán ăn sẵn thì đầy rẫy nhưng chợ bán rau tôi phải tìm mãi mới ra. Chẳng giống ở quê, làm gì có quán cơm, quán phở, đâu đâu cũng thấy chợ mua bán rau, đã sạch lại còn rẻ, đâu như trên thành phố trông non xanh mơn mởn nhưng chẳng biết có thuốc sâu hay hóa chất gì không. Người ta nói dân thành phố nhiều tiền quả không sai, cái gì ở đây cũng đắt đỏ, tôi tự nấu cho mình một bữa cơm giản dị cũng bằng hai bữa ở nhà. Mà chợt nhắc đến bữa cơm tôi lại thấy nao nao lòng, tôi sực nhận ra từ giờ chẳng còn bữa cơm mẹ nấu, món thịt mẹ kho hay món cá chép om dưa mà tôi thích nhất. Từ giờ tôi phải tự túc mọi thứ, chỉ chờ đến ngày được về thăm nhà, may ra mới lại được ăn cơm với gia đình, lặng lẽ ăn bữa cơm một mình tuy chẳng ngon miệng được nhưng vẫn phải cố gắng làm quen, bởi tôi biết cảnh này còn tiếp diễn dài dài. Nhớ hồi ở nhà, mỗi khi đi học về dọc theo con xóm nhỏ, gặp ai cũng chào hỏi rồi mọi người lại hỏi han, trêu đùa, thi thoảng còn vẫy vào cho hoa quả cây nhà lá vườn. Mọi người thân thương và trìu mến như vậy nhưng ở nơi đây tôi không thể có được điều đó, toàn người xa lạ, mọi người cũng từ khắp nẻo về chốn phồn hoa làm ăn kiếm sống.

Gia đình tôi chỉ có mỗi một mình tôi, nên tôi vốn chẳng có anh chị em nào cả, nhưng với tôi bạn bè chính là anh chị em của tôi. Tôi nhớ về những người bạn hàng xóm chiều nào cũng rủ nhau đi cắt cỏ, vớt bèo, nhớ những người bạn cùng đi học mỗi ngày. Con đường đi học ngày ấy chỉ là con đường đất đỏ, bụi và toàn ổ gà nhưng lại tràn ngập niềm vui, cùng nhau đạp xe và kể chuyện cho nhau nghe. Giờ đây, tôi đi học bằng xe bus vì chỗ trọ cách trường khá xa, cứ lủi thủi một mình đi ra điểm bus rồi lên xe ngồi vào ghế cứ thế nhìn ra ngoài cửa kính nhìn dòng người đi lại, chẳng nói chuyện với ai cũng chẳng ai muốn nói chuyện. Tôi biết dần dần rồi tôi cũng sẽ có bạn, có người cùng sẻ chia vui buồn nơi đây nhưng có lẽ sẽ không bao giờ được như ở nhà nữa. Có những lần tôi ốm, lúc đó tôi mới thèm được ở nhà làm sao, khi ốm mà ở một mình là lúc người ta tủi thân và cô đơn nhất, nhớ ngày còn ở nhà chỉ mới chớm ốm mẹ đã sốt sắng lo thuốc thang rồi lo ăn uống đầy đủ, còn bây giờ ốm phải tự nấu ăn, tự mua thuốc và tự đi học.

Càng nhớ nhà, nhớ bố mẹ bao nhiêu tôi càng lao đầu vào học hành miệt mài, bởi nếu cứ để thời gian chết đi trong những nỗi nhớ thì tôi có thể ngồi khóc suốt ngày, cũng không thể lãng phí thời gian của tương lai được. Tôi nhắc nhở bản thân phải cố gắng hòa nhập và học tập cho thật tốt, làm quen và bắt nhịp với cuộc sống xa nhà một mình. Phải làm cho bố mẹ yên tâm không lo lắng cho mình, phải cố gắng rèn luyện và trau dồi kiến thức, kỹ năng để đạt thành tích tốt nhất, không phụ lòng mong mỏi và kỳ vọng của bố mẹ.

Thời gian cứ thấm thoát trôi qua, mới đây cũng đã được một năm tôi xa nhà học ở ngôi trường mới, một năm tuy không là nhiều nhưng cũng không phải ít đối với sự bỡ ngỡ lần đầu của tôi. Đây có lẽ là khoảng thời gian ý nghĩa nhất đối với tôi, tôi đã được trải nghiệm một cuộc sống tự lập, được trưởng thành và có cho mình nhiều kinh nghiệm cuộc sống.

 

Cảm nghĩ khi xa nhà – Mẫu 4

Xã hội ngày càng phát triển. Đất nước ngày càng đổi mới kéo theo những con người với những ước mơ, khát vọng về một cuộc sống thay màu nơi trái tim tổ quốc. Rời xa gia đình, rời xa bè bạn, xa cả mái trường, hàng cây. Ta đi với một niềm tin mãnh liệt rằng rồi một ngày, tại thành phố phồn hoa đắt đỏ này, ta sẽ có được một chỗ đứng cho riêng mình.

Hành trang ta mang theo chỉ có một chiếc balo nhỏ chứa đựng những tấm bánh gói quà mẹ gói vội. Và thế là ta vội vã bước vào đời. Vào đời với tâm thế vô tư thoải mái, vào đời với lòng nhiệt thành trong tim. Ta vẫn cứ luôn đinh ninh rằng, chỉ cần cố gắng hết sức, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Vào đời với tâm thế vô tư thoải mái, vào đời với lòng nhiệt thành trong tim. Ảnh: Internet

Tất cả những hào nhoáng bên ngoài của cuộc sống xa nhà cuốn ta vào những vòng xoáy. Ta cảm thấy tự do tự tại khi rời xa ngôi nhà đã che mưa chắn nắng cho ta suốt gần hai mươi năm nay. Ta cảm thấy trưởng thành khi có thể tự quyết định trong cuộc sống. Hay thậm chí có những lúc ta cảm thấy tự hào vì mình đã có cuộc sống độc lập của riêng mình.

Thế nhưng “ta” ơi, lại chẳng có ai kể cho ta nghe về những nỗi vất vả của những đứa con nơi xứ người cả. Ta loay hoay bên mâm cơm nguội lạnh. Ta buồn bã và trống rỗng mỗi khi đêm về. Ta bật khóc những khi áp lực. Và ta nhớ nhung biết bao căn nhà nơi có gia đình luôn được sum vầy

Cuộc sống xa nhà chưa bao giờ là dễ dàng cả. Chúng ta phải học cách đối mặt với hàng trăm những nỗi lo lắng muộn phiền trong cuộc sống. Ảnh: Internet

Cuộc sống xa nhà chưa bao giờ là dễ dàng cả. Chúng ta phải học cách đối mặt với hàng trăm những nỗi lo lắng muộn phiền trong cuộc sống. Việc chi tiêu cũng trở thành cả vấn đề. Những quyết định đưa ra đều kèm theo những nỗi lo lắng. Ta dần dần học cách hòa nhập với nhịp sống vội vã nơi đây. Những tất bật sớm hôm cuốn ta đi xa khỏi những dự định khắc khoải ban đầu khi ta đặt chân đến một thành phố lớn. Con tim ta mỏi mệt vì những tổn thương từ những người xung quanh. Và thế là ta nhận ra, cuộc sống xa nhà chẳng hề dễ dàng như ta hằng suy nghĩ…

Có những ngày mệt mỏi đến cùng cực, chỉ mong có một nơi chốn để đi về. Bước chân về tới nơi có bốn bức tường lạnh lẽo, ta lại thèm biết bao bữa cơm của mẹ yêu. Cả thế giới giống như chỉ còn mình ta chống đỡ. Chống đỡ lại với đời, với những khắc nghiệt, lừa dối đan xen. Ta kiệt sức là thế, nhưng mỗi sớm bình minh đến, ta lại phải tự xốc bản thân đứng dậy để tiếp tục chiến đấu với đời…

Những đứa con xa nhà có lẽ là những đứa con cô đơn nhất, nhưng cũng mạnh mẽ nhất. Cô đơn khi chỉ một mình bươn chải nơi đất khách quê người. Nhưng mạnh mẽ khi trải qua bao mưa bão gió giông, ta lại nở rộ như một bông hoa được tưới tắm thơm ngát. Làm gì có ai với được tới hạnh phúc mà không trải qua những thương đau? Làm gì có ai thành công mà không phải đi qua những mất mát? Những phép thử của cuộc đời ngày hôm nay, cũng chỉ là những bước đệm cho ta đến với những thành công sau này mà thôi.

Có những ngày mệt mỏi đến cùng cực, chỉ mong có một nơi chốn để đi về. Bước chân về tới nơi có bốn bức tường lạnh lẽo, ta lại thèm biết bao bữa cơm của mẹ yêu. Ảnh: Internet

Nếu cứ núp mãi dưới bóng cây râm mát nơi mẹ cha che chắn cho ta, có lẽ ta sẽ chẳng thể nào trưởng thành lên được. Phải một lần đặt chân đến nơi đô thị phồn hoa, ta mới hiểu được những khó khăn mệt mỏi gồng gánh mỗi ngày. Mặc dù đôi vai như trĩu nặng thêm, mặc dù trái tim đầy những vết xước, nhưng ta gai góc và mạnh mẽ hơn mỗi ngày. Giống như sắt thép được tôi rèn trong biển lửa, ta vô tình lại được rèn luyện trong những khổ cực gian nan. Để rồi bỗng một ngày khi nhìn lại ta của quá khứ, bản thân mới chợt nhận ra mình đã đi được xa đến như thế nào…

Những đứa con xa nhà hãy luôn cảm thấy tự hào và may mắn vì mình có được cơ hội rời xa vòng tay cha mẹ. Dù không thiếu những thương đau, không thiếu những mất mát, nhưng chúng ta được trui rèn và khôn lớn mỗi ngày. Hãy luôn nhớ rằng khổ cực của bản thân ngày hôm nay là để đánh đổi cho những trái ngọt mà chúng ta vẫn đang tìm kiếm. Những khi bản thân yếu đuối, hãy cho phép mình yếu đuối chỉ một chút thôi! Rồi sau đó, ta sẽ lại mạnh mẽ bước tiếp những bước thật dài trên con đường đời…

Cảm nghĩ khi xa nhà – Mẫu 5

Tôi cũng chẳng biết làm sao nữa? Cũng chẳng hiểu sao nữa? Cuộc sống thực sự khiến tôi quá áp lực, căng thẳng. Tuổi trưởng thành- tuổi của sự cô đơn, trống trải, đôi khi khiến tôi vấp ngã và phải tự mình đứng lên.Nhưng liều thuốc tinh thần giúp tôi vượt qua tất cả gom nhỏ lại bằng hai chữ: ‘GIA ĐÌNH‘’Tôi từng nhớ như in những lần tôi từng rơi nước mắt, nước mắt thật mặn thêm một chút chan chát của dư vị cuôc sống?. Nước mắt rơi-giọt nước mắt của sự cô đơn, giọt nước mắt rơi sau những lần tôi thất bại, bất lực nhưng đôi khi những giọt nước mắt đó lại giúp tôi cảm thấy hạnh phúc: hạnh phúc là khi tôi được bố mẹ sinh ra, hạnh phúc là khi bố mẹ tôi còn trẻ, hạnh phúc là khi bố mẹ giành cho mình những điều tốt đẹp nhất, hạnh phúc là khi tôi chợt nhớ lại thuở nhỏ, những lúc tôi cảm thấy mệt mỏi mẹ luôn là người dang đôi tay ấm áp ôm lấy tôi vào lòng và khẽ xoa đầu tôi rồi mỉm cười?. Cảm giác đó thật ấm áp yêu thương, giúp tôi xua tan đi sự mệt mỏi trong cuộc sống.

Nhưng bây giờ mọi thứ đã thay đổi; tôi- tuổi 20, độ tuổi phải tự bước trên đôi chân của chính mình, mặc dù vậy nhưng bố mẹ vẫn luôn ở phía sau tôi. Là chỗ dựa tinh thần giúp tôi vượt qua tất cả. Tôi cũng chẳng biết những bạn cùng trang lứa tuổi với tôi có nhiều hoài bão ước mơ không nữa. Nhưng ước mơ của tôi đơn giản lắm: TÔI LUÔN LUÔN MONG RẰNG: BỐ MẸ,GIA ĐÌNH TÔI MÃI MÃI HẠNH PHÚC NHƯ VẬY. BỐ MẸ ƠI, CÂU NÓI: ‘’ CON YÊU BỐ MẸ’ con mới chỉ nói được vài lần trong cuộc đời. Thực sự câu nói đó nghĩ thì đơn giản nhưng con cảm giác khó nói đến vậy. Con luôn giữ ở trong lòng, vì thực sự tình cảm bố mẹ giành tặng cả thanh xuân của mình nuôi anh và con khôn lớn trưởng thành thực sự rất cao cả và thiêng liêng. Tình cảm thiêng liêng đó không có thước đo nào có thể đo hết được và không có gì có thể thay thế được nó
 
Lần đầu tiên, tôi đặt bước chân đầu tiên xuống sân bay Kansai- Osaka, những bước đi của tôi thật trống trải, cô đơn và có chút gì đó xa lạ hụt hẫng. Bước chân sang Nhật- khi tôi 20 tuổi, ở cái tuổi ăn tuổi lớn- cuộc sống xa nhà, đánh đổi tất cả để được tất cả… Mỗi lần tôi gọi điện về nói chuyện với mẹ, mẹ hay nói ‘ mẹ nhớ con gái’ sau những lúc như vậy giọt nước mắt tôi đã rơi- giọt nước mắt chan chứa tình mẫu tử mà mẹ giành cho tôi. Tôi chỉ muốn nói với bố mẹ rằng: ‘ Bố mẹ ơi: con chẳng muốn lớn đâu. Con chỉ muốn là cô con gái bé bỏng của bố mẹ thôi à? Bố mẹ cứ vui tươi trẻ mãi như vậy nhé
Giờ tôi mới chợt nhận ra rằng: khi xa nhà tôi mới cảm nhận rõ được tình thương thật cao cả mà bố mẹ giành cho tôi, tôi chợt nhớ những khoảnh khắc bố mẹ từng lớn tiếng dậy dỗ tôi, tôi thường giận hờn vu vơ- chắc là do tôi trẻ con phải không? Nhưng tôi nghĩ nhiều bạn cũng giống tôi mà nhỉ:)))
 
Tôi là một thực tập sinh làm điện tử tại Nhật. Cuộc sống và công việc của tôi cũng không quá khổ, nhưng đôi khi tôi cảm giác có chút gì đó mệt mỏi- đó cũng chính là lúc tôi cảm nhận được kiếm tiền không hề đơn giản. Lúc đó tôi mới thực sự thấu hiểu được cảm giác bố mẹ từng cực khổ kiếm tiền nuôi tôi khôn lớn. Bố mẹ đã giành tặng cả thanh xuân của mình cho tôi,bố mẹ tôi thật tuyệt vời phải không.Tôi luôn luôn dặn lòng: Đừng bao giờ để thanh
xuân của bố mẹ phải buồn vì mình nhé?
 
Tôi chỉ muốn nói rằng: Bố mẹ ơi bố mẹ đừng lo lắng cho con nha, cuộc sống tại Nhật Bản không khổ đâu ạ, nó chỉ đang giúp cô con gái của bố mẹ trưởng thành hơn, tự tin hơn trên bước đi bằng chính đôi chân của con,nó giúp con làm quen với một môi trường cuộc sống mới thật thú vị nhưng cũng nhiều chông gai. Giúp con hiểu và cảm nhận được cuộc sống không hề đơn giản như con từng nghĩ.
 
Nguồn: Tổng Hợp